Vì sao chúng sống và đi như một đàn kiến?-AMAZINKZY

Gus Fink /Mỹ

 

 

 

 

Chúng đi như một đàn kiến, tôi nghĩ, một đàn kiến có nhiều chân tiến về phía mặt trời. Ôi tại sao họ lại gọi chúng là đàn kiến vì sự nhỏ con mong manh đó. Những tia nắng có thể thiêu đốt những đốt xương giữa sa mạc và chôn chúng. Nước, mơn man, sờ vào da chúng rất đau cất lên thanh âm câm lặng. Dấu chấm hết. Rồi khi trở về với những gì được sinh ra, sự tồn tại cũng biến mất vào hư vô như thể lũ thiêu thân đâm đầu ra biển. Một trong những cơn đau của loài người đó là đẻ nhau ra rồi quăng nhau vào những cái chậu, để đại dương đổ ra và làm mồi cho cá. Chúng bơi, bơi như loài côn trùng đập cánh giữa không trung xô vào nhau, cái chậu. Nước tràn ra rồi tan vào làn khói bốc lên trong ngọn đèn đã vần vũ nhiều đêm không ngủ. Đàn kiến, chúng vẫn đi chậm rãi, chậm như cách làn khói bốc lên và cái chậu kêu thốt: đau quá! Mong manh, sinh ra và chết đi như một lũ kiến tha. Và khi bọt biển tan vào đại dương, chúng không thể cất lên dù chỉ một tiếng quặn thắt. Quái thai con người đẻ nhau ra một bãi sa mạc đầy bụi đè lên nhau, gió thổi vào không trung lên trời rồi rơi xuống. Mưa, mưa khiến hy vọng nảy trồi hoạt nhiên khóc. Mây mất đi tạnh ráo quánh xuống màu đỏ rừng rực rồi đánh lên lòng trứng gà. Một mảng màu vàng lảng vảng đi vòng quanh gọi lũ ong tha mật vào cánh hoa. Sự sống rống lên trong những lát cắt bê tông rồi tha nhau chết đi. Vì sao chúng sống và đi như một đàn kiến?

Please follow and like us: