Ngôi nhà luôn khóa chặt-NGUYỄN VĨNH TUYỀN

1.
Những ngày tuần…
tôi luôn trở về với ngôi nhà khóa chặt
(buồn và nhớ và thương… đau thắt, cỗi tim già)
khói hương nhẹ tênh tuần-tự bay lên có chở theo ước nguyện, và nặng trĩu những cả tin
lên cao với Liệt Tổ, Liệt Tông, Ông-Bà, Mẹ-Cha, những Người-Thân… xa, K
khuất
tôi khát làm thơ đêm hằng đêm tự an ủi mình…
[những ý nghĩ bật tung không thể kết vần khi ngôi nhà luôn luôn khóa chặt cửa (!)]
có lẽ tôi giống ngôi nhà đêm đêm không ngủ?…
giữa ngày Đông thật tâm không mong Tết ta
tự dưng thích ngày thật ngắn và đêm thật dài …như những ngày xưa xa?
2.
Có nhiều tiếng não bạt vang lên nửa khuya
thức giấc bật đèn nằm miên man với tĩnh lặng canh ba
(chỉ tôi tự hiểu tôi là đủ!)
tưởng tượng khiến tôi nghe được tiếng thở nhè nhẹ của người thân ở xa
dư âm của lời dặn dò qua phone chập tối
lơ mơ dòng tin nhắn tại facebook chiều qua
Cha tôi trở về cùng những tiếng não bạt
em Gái đói khổ nép mình sau Cha dở khóc dở cười
sắp đến ngày giỗ Em…
Có nhiều tiếng trống cái vang ngoài ngõ thôn
Bố Vợ tôi tĩnh tại với ấm trà còn nóng
những chiếc nan quạt giang tăm tắp như mắt Người nhìn xa đăm chiêu
khói thuốc lá vương thơm quanh quất ngôi nhà ngói cũ, gạch xỉ nơi thị xã, xa vắng
[Bố bỏ thuốc mươi ngày rồi sao khói thuốc còn vương vương ngoài nắng?…]
ngôi nhà phố xưa cửa luôn mở toang
sắp tới ngày Giỗ Bố vợ tôi…
hôi hổi nóng chén nước trà Người vừa rót?…
3.
Tuần sau Ngôi Nhà không còn bị khóa chặt
tháng sau ngôi-nhà không còn bị khóa chặt
Tết Nguyên- Đán này cửa ngôi nhà sẽ được mở toang
Please follow and like us: