Không còn thơ anh vẽ cho em những hình sao không hái từ trời- ĐOÀN NGUYỄN ANH MINH

1.
một ngày được sống giữa trái tim em
anh đã chọn là người một mình băng qua mặt nước này
người thuỷ thủ với con sóng dữ mơ về bến bờ xa
anh đã chọn yêu em để chỉ một lần được đi trên mặt đất
và anh bơi mãi bơi vào lòng đất từ thẳm sâu biển cả
nhung nham đã nguội tắt từ lâu như tấm thân già ngủ đông qua cơn bệnh mộng mị
ruột gan trái đất đem vết thương tì lên nỗi đau con người
con người đem nỗi đau vào đói khát và cô đơn
như anh chưa bao giờ được sinh ra
anh đến với nỗi đau từ vẻ dịu dàng nơi em
anh đến với cái chết từ làn môi em xâm lấn
anh đến với cô đơn từ giáo đường nơi em bỏ anh để trở về
2.
anh ngồi đây
còn em đối diện lặng thinh như những đoá hoa quỳnh
ngồi cạnh những chiếc ghế trống nhìn anh như sắp bật cười
nhưng không muốn nói điều gì cả
anh ngồi đây
chú ý từng sợi tóc bạc của em
chú ý đến từng cử động của chiếc bóng em
3.
anh nằm nghe thời gian
đang lăn khỏi con lắc
anh nằm nghe giọng núi
cúi xuống một cành cây
anh nằm nghe công tắc
dẫn tới một bàn tay
anh nằm nghe giọt mơ
lăn trên tấm hồn lụa
anh nằm nghe không gian
thêu trên lời phân bua
anh đang đi con đường
của một lần đẹp đẽ
4.
mỗi khi trong tâm trí ngập tràn bóng tối
anh lại nghĩ về sự sáng đèn mà em sẽ treo lại xung quanh
thứ giữ lại nhiệt trong căn phòng lạnh tanh nơi anh khỏi sự bất nhất thường nhật
5.
sao hôm nay cuộc sống khó khăn thế
đến nỗi thơ cũng không còn chỗ trườn
đến nỗi tay ta giá buốt
đến nỗi yêu nhau mà môi vẫn không dám sát vào môi
sao hôm nay quá đỗi hôm nay
dù anh đã quên đi hết những câu chuyện hôm qua
sao hôm nay vẫn gán anh cái tội
mắt anh không thể giấu được điều gì trước mặt em
anh là người có tội thiên cổ
nhận án tù suốt đời một mình
6.
nếu một đêm dịu dàng nhìn lên
em đem vầng trán anh thành hai đầu hồi khứ
đi bộ câu từ
gần nơi khoảng trắng thời gian
trên những dấu chân chưa rõ về ngày khai sinh
rất gần một đuôi mắt được kẻ bởi màu của bầu trời
hôm mình bắc thang rất cao lên một bóng cây
toả xuống vùng đất
nơi đức phật đã từng
7.
anh lấy vầng trăng
đổi lấy vầng trán em
anh lấy ngọn đèn duy nhất anh đang mang đi trong đêm
đổi lấy hai mắt em
8.
đôi mắt anh – ngã tư ngọn đèn bỏ
có lẽ em hạt mưa – văng ánh sáng
đã nhiều đêm rơi rớt xuống mặt người
trôi tất cả, cả cuộc đời tìm kiếm
9.
bao nhiên biển cát bây giờ cũng vô nghĩa thôi em
tình yêu của anh dẫu mãi lang thang trọn đời cũng vẫn còn đó một đêm để chết đi rồi sinh ra lại
trong tay em anh như bay mãi bay mãi những cánh mòng vươn dài dạt dào
về phía mặt trời mọc những cánh bay trong gió như lời chỉ dẫn vào biển
những làn sóng xanh nâng hồn anh
sống trong anh em mãi sống trong anh qua những ngày đông giá lạnh những ngày thu nghẹn ngào nghe vàng rơi vĩnh viễn
được một lần bên em để anh để anh được nói mãi những cuộc đời đương dài
thở mãi trong những thớ thịt cách ngăn những cuộc phụng sự vô tất yếu
Please follow and like us: