Từ lúc chữ nghĩa bị hất tung-CHU THỤY NGUYÊN

tranh Pablo Picasso

 

 

 

 

đêm ấy, tôi thấy mình sắp hét lên / đẩy nữa đi! / hởi những con mắt cứ luôn rình rập, luôn canh me, luôn dõi theo nhất cử nhất động của mọi người / những con mắt luôn ra lệnh phải định hình, phải phân loại / các khung đủ màu dành để treo vần / các khung đơn sắc dùng để treo chữ / duy nhất chẳng hề nghe nói tới nghĩa / họ quát nạt, thịnh nộ bên kia bìa rừng / tôi hiểu / và thầm dặn lòng mình / không còn thời gian để đòi hỏi chi nữa / mọi thứ chỉ còn biết gục đầu chấp nhận / những cái chết sẽ không còn đủ vần để khâm liệm kẻ bất hạnh / những sự sống sẽ không còn đủ chữ để dắt díu kẻ lang bạt / liệu ai còn mời nhau chung rượu, cất lên lời nghĩa tình khi oán thù trùm phủ cả nợ, ân / bầy sói tru dần đuổi theo bóng tối / người tình thoáng ẩn thoáng hiện trên đồi Paxton / bầy dơi đêm ùa nhau về đu bám trên tháp chuông ngôi nhà thờ bỏ hoang đã lâu / tôi mong em gượng đứng lên khi những con chữ em định ráp thành lời bị hất văng xa, tung tóe xuống đồi / mấy lần tôi định gọi nhưng thôi / tôi biết em đã nghiện ngập với tiếng những con chip đã được cài đặt sẵn trong bộ nhớ của em / chữ, nghĩa, vần, điệu, thậm chí tiếng sói tru, hoặc gương mặt lũ sói gầm gừ nhe nanh đe dọa trước mặt em bây giờ đều vô nghĩa / tiếc rằng người ta vẫn chưa kịp cài đặt cho em tiếng khóc rất riêng / nên chỉ vì người tình ra đi không thấy về / mà đêm nay em gục vào tôi khóc tròn tiếng mẹ từng cho, run cả đôi vai như một đứa trẻ…

 

 

Tháng 12. 2021

Please follow and like us: