Phối cảnh-FEDERICO GARCIA LORCA, NGU YÊN chuyển ngữ


Sau lưng đôi mắt tôi
bài ca thầm kín ra đời
lời ca từ mầm non
chẳng bao giờ đơm hoa.
Từng giấc mơ, giấc mơ
về cuối cùng không thật
( Lúa chiêm bao sẽ trổ
chùm chùm đám hoa vàng)
Tất cả mơ kỳ dị
phiêu lưu vào bóng đêm.
Trái cây ngoài giới hạn
và cơn gió làm quen.
Không ai biết mặt ai
mù lòa và lạc lối,
mùi hương làm sầu đau
như tu hành vĩnh viễn.
Mỗi hạt mầm nghĩ đến
hệ dòng giống của cây
che kín cả vòm trời
với thân và gốc rễ.
Không trung hoen u mờ
cây cỏ mọc kỳ lạ.
Đen có cành tua tủa.
Màu đà đỏ hoa hồng.

Vầng trăng treo nghẹt thở
vì hoa lấn cành chen
ánh trăng xuyên len lỏi
như vòi mực kim ngân.
Sau lưng đôi mắt tôi
bài ca thầm kín ra đời
lời ca những mầm non
chẳng bao giờ đơm hoa.

Perspectiva


Dentro de mis ojos
Se abre el canto hermético
De las simientes que
No florecieron.
Todas sueñan un fin
Irreal y distinto.
(El trigo sueña enormes
Flores amarillentas.)
Todas sueñan extrañas
Aventuras de sombra.
Frutos inaccesibles
Y vientos amaestrados.
Ninguna se conoce.
Ciegas y desconocidas,
Les duelen sus perfumes
Enclaustrados por siempre.
Cada semilla piensa
Un árbol genealógico
Que cubre todo el cielo
De tallos y racimos.
Por el aire se extienden
Vegetaciones increíbles.
Ramas negras y grandes,
Rosas color ceniza.
La luna, casi ahogada
De flores y ramajes,
Se defiende con sus rayos
Como un pulpo de plata.
Dentro de mis ojos
Se abre el canto hermético
De las simientes que
No florecieron.
.

 


Perspective


From behind my eyes
hermetic song breaks open –
song of the seedling that
did not ever flower.
Each one dreams about an
unreal, quirky end.
(The wheat dreams it’s got
enormous yellow flowers.)
All of them dreaming strange
adventures in the shade.
Fruits hanging out of reach

& domesticated winds.
None of them know each other,
blind & gone astray,
their perfumes paining them
but cloistered now forever.
Each seed think up
a genealogical tree –
covers the whole sky
with its stalks & roots.
The air’s smeared over with
improbable vegetations.
Black & heavy branches.
Cinder-colored roses.
The moon nearly smothered
with flowers & with branches
fights them off with moonbeams
like an octopus in silver.
From behind my eyes
hermetic song breaks open –
song of the seedlings that
that not ever flower.

Please follow and like us: