Những toa tàu, Màu góa ấy-NGUYỄN THÁNH NGÃ

 

 

NHỮNG TOA TÀU

 

Những toa tàu lúc 4g sáng

Bị lôi đi xình xịch trong ngái ngủ

Tiếng còi đổ ghèn…

 

Thành phố nằm cựa quậy

Thèm ngủ nướng

Tiếng ho gió chậm và rời

Chỉ có hụ còi dài cắt đứt sợi thời gian

Xình xịch xình xịch…

 

Tôi lặng nghe phía Hôm qua

Những toa tàu góa bụa

Tiếng nghiến răng trên đường ray ngộp thở

Sao em bỏ tôi đi,

Ôi làn tóc rối chưa rẽ ngôi thì

Đã lên tàu hỏa tốc!

 

Giờ còn đây tiếng còi tàu

Vẽ bùa lên tảng sáng

Làm chạng vạng cả bình minh…

 

 

 

 

MÀU GÓA ẤY

 

Chiếc cầu

Và đôi mắt dòng sông

Sẽ đưa em qua bầu trời

Sẽ nhìn thấy em cài vầng trăng lệ đỏ

 

Quê hương là ngọn gió

Có thể thổi ta bay vút trên đồng

Quê hương là hạt muối

Có thể ướp hồn ta tươi xanh

 

Chiếc cầu là lời ru

Bắc qua bờ vị giác

Những chiếc lưỡi bắc vần

Quê hương thành điệu múa…

 

Rồng rắn rướn mây

Dòng sông trôi về bát ngát chân trời

Đôi mắt ở lại trên tay người thiếu nữ

Để nhìn thấy vầng trăng lỡ thì

Ở góa cả mùa thu…

 

Màu góa ấy,

Có thể nào tan loãng

Trong heo may ngập ngụa cỏ hờn

Và mây trắng có thể tan thành nước mắt

Tắm dòng sông ngập mặn thôi dòng

 

Em khỏa thân

Vào màu góa ấy

Dòng sông vùng vằng

Vây cá bơi nghiêng…

 

 

 

 

Please follow and like us: