Mang anh lên tầng cao nhất của nỗi buồn em nói ta sẽ là nhà thơ-ĐOÀN NGUYỄN ANH MINH

 

và giống như gió anh căng mình dưới sức nặng của mọi bình nguyên

thân hình anh vô thể nhập rồi tan vào quá khứ và tương lai của vạn vật

dưới sức bật của môi em

đêm im lìm ba tiếng

anh là người trần mắt thịt đến với em bằng tình yêu của riêng anh

và hồn anh sẽ đợi năm tháng rơi từ đầu thuốc lá xuống

những ngón tay biết lao động của chính bản thân mình là vinh quang hơn cả đức tin bên trên

anh đến từ quá khứ anh đến từ tương lai

người ta xé tờ lịch người ta đốt giấy trắng

cái ngây thơ của người lớn trên thước dây người ta sẽ đo những toà nhà chọc trời

còn lũ trẻ già dặn nói với bố mẹ chúng nó rằng con muốn lớn nhanh hơn cần thiết

và cái ngày mà em được trao cái hôn chiết từ bình rượu thơm tình ái

em lặp lại với anh lịch sử như bao vị triết gia khác đã từng

em muốn anh đừng là quá khứ đừng là tương lai

mang anh lên tầng cao nhất của nỗi buồn em nói ta sẽ là nhà thơ

không ai ngủ say được như ta

vào mỗi buổi sáng tinh mơ ta thức dậy em muốn ta sẽ nhìn thấy mình nằm ườn lên câu chữ của nhau

cái mớ sách vở mà ta sẵn lòng đem bán cho hết thảy mọi loại người

em muốn ta hãy leo lên những bình nguyên mà ca hát

không phải để đứng trong gió rồi im lìm

em muốn ta từ hai bàn tay mình tự thay đổi lịch sử

em bôi sạch đi trên vầng trán anh những gì người ta đã phong cho anh và mong anh nhận lấy như là số phận

rồi tấn phong anh làm vị hoàng đế mới trong cái đầu của riêng anh

còn đôi mắt để nhìn nhau tha thiết

hướng đó là mặt trời

Please follow and like us: