Gieo mở bằng ngôi thứ nhất: TÔI-VŨ TRỌNG QUANG

NGỒI LẠI TRÊN CẦU
TÔI cởi áo ngồi lại trên cầu
thức giấc mơ người xa lạ
làng tôi nước dâng lên từ thế kỷ
chiếc xe bò đâu rồi cho cái vẫy tay
con đường mòn mất hút cho lần trở lại
nụ cười trẻ nhỏ tắm ở chân cầu ngày ấy của tôi
nụ cười Mẹ nhòe thiếu nữ
ánh mắt Mẹ thời chiến tranh xa Bố
Tôi tìm tôi nơi gương sông mù mờ khuôn mặt
quả bóng ném từ sân phơi lúa tới chỗ tôi ngồi
va đôi chân trần lem lấm
Có kẻ ném đá lên những toa tàu
vang tới tiếng chuông từ giáo đường loang lổ
mất dấu ngôi nhà để nói lời ra đi
chuyển động giao mùa băng rất nhanh
ánh chớp lóa mắt nhìn ga lẻ
Tôi đang bước xuống chạm mặt mình đang bước lên.
SÂN GA
TÔI xây xẩm ngay chấm đỏ bầm giữa vầng trán em
còi tàu hú còi tàu hú có hẹn trước
co giật từng cơn hối hả
trưa căm ghét
môi hôn không dừng lâu
xé đôi bàn tay nắm
Bỗng dưng rất tiếc tiếng còi tàu chạy trốn
em sình sịch xa hút
tôi thở với ống khói nhả độc
mây manh động đen trên đầu
ho rách ngực
Tôi đợi trời chiều ở đường ray
(hai đường song song gặp nhau ở đâu)
còi tàu ngược miền ánh sáng về êm dịu
không có em
không có em bước xuống
Còi tàu thảm thiết dài sâu vào giấc ngủ
em kiều diễm chạy đến bằng bánh sắt nghiền nát tôi
tới tới nhiều đêm sau / sao
CÚC DẠI
TÔI đợi đất trời trở dạ
đêm cao nguyên âm tính dữ dội
sớm mai gieo nở một đồi cúc dại
rực rỡ niềm vui khóc được
Xin một lần phạm tội
hái đóa vàng
nhớ ngày nào nụ hôn đỏ thật
không dám ném tàn phai xuống lòng thung lũng
sợ màu môi trở thành đáy vực
Trở lại trở lại chỉ mình tôi
chỉ mình tôi giấu mãi đồi hoa trong mù sương
áo vàng đã chân đèo bước xuống
chỉ mình tôi giấu mãi mùa đông trong tay ôm
giá rét đã chia lìa hơi ấm
Please follow and like us: