Mùa biến dị 21-QUỲNH IRIS DE PRELLE

Cp cu

Tối chủ nhật, như thói quen thường lệ, vợ chồng Lyly tiếp tục xem phim sau khi bọn trẻ đi ngủ. Lyly cũng đi ngủ liền sau 30 phút xem PARASITE. Tâm trạng cô không được vui lắm, có lẽ hiệu ứng từ bộ phim. Lyly nhạy cảm, xem phim nhưng luôn hình dung thế giới con người như thế, quá buồn thương xót xa. Chính vì thế, Eric luôn phải chọn những bộ phim tránh nặng nề, vì sau đó, Lyly sẽ trầm cảm vài ngày liền.

2h sáng, Lyly thức dậy và uống nước. Nhưng cô thấy đau vùng ngực, rất nhẹ thôi. Cứ nằm xuống lại đau. Cô trở mình, thay đổi tư thế, vẫn đau. Không nhói lên từng cơn mà đau như loang ra toàn cơ thể… Cô gọi Eric.

Eric, gọi điện cho bác sỹ hay cấp cứu. Em đau và không thở được.

Eric cuống cuồng ra khỏi chăn.

Lyly đứng dậy, đi lại trong phòng. Cô ngồi xuống ghế. Có vẻ đỡ hơn.

Cô thử nằm trên giường để ngủ tiếp nhưng cứ nằm xuống, các vùng đau lại loang ra…

Lyly nói hay cô bị virus. Nhưng ở thành phố của cô chưa có ai bị cả, hôm nay, mới chỉ có lệnh của thị trưởng về việc sau kỳ nghỉ không ai được đến nơi công cộng nếu từ vùng rủi ro trở về như đã nêu….

Eric gọi bác sỹ. 15 phút sau,  ông có mặt tại nhà cô.

Bác sỹ là người thân trong gia đình của cô lâu năm, ông rất hiểu tình trạng sức khoẻ của Lyly và mọi người.

Ông kiểm tra ống nghe, sờ trán và vùng ngực.

Ông nói, chắc cô bị căng thẳng gây ra triệu chứng đau này, nhưng cẩn thận về tim. Ông đưa tờ đơn thuốc cho Eric.

Một lát sau, Lyly ngủ thiếp đi. Nhưng virus là một ám ảnh, cô luôn nhìn thấy nó khắp nơi. Virus là những gián điệp. Chúng lây lan và những ai liên quan đến người bị lây, đều phải xét nghiệm, đều phải cách ly. Thật khủng khiếp. Tinh hoa của nhân loại thời xưa cũ trở thành nỗi ám ảnh của nền văn minh hiện đại. Không loại trừ bất kỳ ai, xâm lấn và tàn hại. Tất cả mọi hoạt động ngưng lại. Một thế giới khác sẽ được thiết lập lại và trật tự mới.

 

[Trang trắng] 

 

 

Trường hc sau kỳ ngh tháng 2

Bọn trẻ nô nức quay lại trường học. Tối chủ nhật, Lyly nhận được email từ nhà trường và thị trưởng của quận về việc lệnh cấm tất cả những ai trở về từ những vùng rủi ro đèu không đến những nơi công cộng như nhà hát, trường học, cinema và phải đi đến xét nghiệm ngay ở bệnh viên Z tại trung tâm thành phố.

Đường phố vắng lặng, sạch bóng. Trường học sạch bóng. Hôm nay, người quét dọn lau cả cửa sổ, các bệ và mép tường một cách tỉ mỉ. Các thông tin về dịch bệnh đã dán trên bảng thông tin.

Phụ huynh trong lớp học Lucie vẫn như mọi ngày, đến chào hỏi, ôm hôn Lyly. Họ nói về dịch bệnh và email từ nhà trường là cần thiết. Bạn gái của Lucie kỳ nghỉ này không về mà ở lại đây, mẹ bạn ấy thở phào, thật may mắn. Lyly rất hiều và cảm thông. Cô hình dung, nếu một ngày, đóng cửa trường học và bắt đầu có những người bệnh ra đi, chúng ta phải đối phó một cách khác, mạnh mẽ hơn và quyết liệt hơn.

Arthur đến trường lại hoà vào các bạn nhảy nhót, chạy tung tăng. Arthur có rất nhiều bạn thân và chơi chung với nhiều nhóm nên các bạn rất quý. Buổi chiều, Eric trở về từ văn phòng và đón các bạn. Bước vào nhà, như thường lệ, các bạn nhỏ ôm hôn Lyly và Arthur kể hôm nay cô giáo đã nói thế nào về dịch bệnh và virus. Mẹ yên tâm, chúng con khoẻ mạnh vui chơi, sẽ đánh bại lại chúng. Chúng bắt đầu chào nhau bằng mũi giày, cùi tay… tránh ôm hôn, gần gũi như thường lệ. Bài học rửa tay thật sạch luôn được nhắc lại. Từ lúc dịch bệnh bung ra ở Hoa Lan, Lyly đã đi tìm mua khẩu trang nhưng không có vì họ đã chuyển đi trợ giúp, nước rửa tay đã hết. Không sao cả, chúng ta học cách sống chung với rủi ro. Thành phố của Lyly đã bao lần hoạn nạn, khủng bố, dịch bệnh từ sau chiến tranh. Chính trong gia đình Lyly, bố của bà ngoại chết vì ung thư vì chưa có thuốc chữa, gia đình của bố Lyly có người chết vì dịch cúm Tây Ha thời chiến tranh thứ nhất. Họ trải qua rất nhiều mất mát. Mỗi năm dịch cúm mùa đông tràn đến, mấy chục nghìn người ở châu lục này ra đi. Nhưng với dịch bệnh mới, chưa có thuốc và vaccine, chúng ta không thể chủ quan và thờ ơ. Mọi dịch chuyển sẽ khó khăn hơn và sẽ cần thêm cả thời gian nữa để nhận ra các quy luật cũng như cách phòng chống. Chính phủ và bộ y tế sức khoẻ là tuyến đầu cùng Uỷ ban Liên hiệp, sự cố gắng của họ khiến cho Lyly yên tâm phần nào, không chỉ nơi cô sống mà khắp nơi được hỗ trợ kịp thời, dù có những cái chết đến quá nhanh, chỉ trong một tích tắc.

 

[còn tiếp]

 

Please follow and like us: