Juan Miro [TÂY BAN NHA, 1893-1983 ]và bức ”MAY 1968”

Joan Miro/A Star Caresses the Breast of a Negress (Painting Poem)

 

 

Tháng 5, 1968
Bây giờ [đến tuổi] 75, ông trở lại Paris đang nổi dậy
Miró giải phóng công việc của mình bằng nhiều cách khác nhau, vẽ bằng ngón tay và trên sàn nhà, đốt cháy và rạch những bức vẽ của mình trong cuộc sống sau này. Đến thập niên [19]60, ông đã tạo ra một phong cách táo bạo, dữ dội hơn. Tây Ban Nha vẫn còn dưới thời Franco, và ngay cả ở Mallorca, Miró cảm thấy bàn tay chết của chế độ độc tài, [cái cách] chống tự do mà ông luôn căm ghét. Với cuộc nổi dậy của sinh viên ở Paris năm 1968 [http://www.tinparis.net/tinp…/2008_05_20_MAI68_NDHung.html] , ông hy vọng mang thêm nhiều hơn nữa tinh thần nổi loạn về nhà. Ở tuổi 75, ông ném cây cọ vẽ của mình lên vải vẽ như một hành động chia xẻ về sự thách đấu. “[Bức tranh này] được giải thích bằng tiêu đề: “Tháng 5 năm 1968,” sau đó ông nói. “Kịch tính và kỳ vọng ở những phần bằng nhau: những gì đã và còn lại của cuộc nổi dậy của những người tuổi trẻ không thể quên đó …”
Trong buổi khai mạc một cuộc triển lãm bao gồm bức tranh này, vào năm 1978, sau khi Franco sụp đổ, Miró đi lại trước bức tranh ấy một cách không bình thường. Vợ ông, [bà] Pilar, bảo ông ngồi xuống, và ông từ chối. “Chết tiệt, để cho họ thấy tôi đang đứng. Tôi đã vẽ những bức tranh này một cách điên cuồng, với sự mãnh liệt thực sự để mọi người biết tôi còn sống, rằng tôi đang thở, rằng tôi còn một vài nơi nữa để đi.” ông nói. Ông đã 85 tuổi. “Tôi đang đi theo những hướng mới!” ông kêu lên.
May, 1968
Now 75, he backs the Paris uprisings
Miró liberated his work in different ways, painting with his fingers and on the floor, burning and slashing his canvases in later life. By the 60s he had created a much bolder, more ferocious style. Spain was still under Franco, and even in Mallorca, Miró felt the dead hand of dictatorship, the anti-freedom he had always hated. With the student uprising in Paris in 1968, he hoped to bring more of the spirit of rebellion home. At the age of 75 he hurled his paint at the canvas as a shared act of defiance: “[This painting] is all explained by the title: May 1968,” he later said. “Drama and expectation in equal parts: what was and what remained of that unforgettable young people’s revolt…”
At the opening of an exhibition that included this painting, in 1978, after Franco’s demise, Miró paced up and down in front of it, uncharacteristically. His wife, Pilar, told him to sit down, and he refused. “Damn it, let them see me standing up,” he said. “I painted these paintings in a frenzy, with real violence so that people will know I’m alive, that I’m breathing, that I have a few more places to go.” He was 85. “I’m heading in new directions!” he exclaimed.
——
.
Juan Miro/May, 1968
Không có mô tả ảnh.
Please follow and like us: