Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Mưa vẫn rơi, trong nền âm thanh trắng tinh khiết của đất trời, những tiếng nói tuần tự vang lên. Đám mây là một màn ảnh rộng bốn chiều đang công chiếu những thước phim cô đọng của quá khứ. Những chuyến tàu luân hồi khi đến luôn chật ních và hỗn độn, những hình hài hao khuyết, méo mó, dị hợm, loẹt loè, lỉnh kỉnh chen chúc nhau. Lạ là cứ càng chen chúc họ càng tụt dần về phía sau, và nếu không nhận ra được quy luật đó họ sẽ bị rớt xuống những con tàu đám mây hình thú. Và hành trình để một lần nữa bước lên con tàu lớn này được tính bằng triệu năm thiên hà ánh sáng. Bước qua một vạch sáng đo xung tần ý nghĩ, những sinh linh giác ngộ, sám hối được định danh bằng một chấm sáng cầu vồng và yên vị vào một điểm của dải mây xanh mềm mại.

Từ điểm kết nối này, mỗi sinh linh được kích hoạt một năng lượng tương ứng với tần thức kết nối của mình. Biên nghe giọng nói của mẹ:

– Con hãy giúp chú cá nhỏ này được ra sông, con nhé!

– Con hãy lắng nghe tiếng côn trùng trong đêm. Bản nhạc này thật tuyệt phải không nào? – Tiếng gà gáy sáng là một quãng tuổi thơ của con.

Con nhớ mẹ ngồi bên bếp lửa. Hình như những buổi sáng của cuộc đời con đều được bắt đầu từ tiếng gà và bếp lửa của mẹ. Bếp lửa ấy đang sưởi ấm con, đang làm cho con sáng thêm lên. Con nghe tiếng roi cày đang quất vào thinh không rồi vung lên một vồng nước bạc. Con đã ngồi trên bờ cỏ đó thật lâu để nhìn cha dắt trâu cày ruộng. Bờ cỏ ấy luôn xanh mướt trong giấc chiêm bao xế chiều của con. Con nghe tiếng tát nước lên đồng những đêm trăng hạn, nghe tiếng dầm khua xanh rợp bóng tre già. Con nghe tiếng mẹ cha đang gọi tên con trên đầu ngọn núi. Tiếng gọi thiết tha hệt như lúc này. Con đang nghe!

Những chiếc giếng làng trong giấc nhớ nồng nặc mùi thuốc trừ sâu. Mỗi người từng là cư dân làng đều ngang qua đó và xả vào một ít. Lúa trên đồng chín không cúi đầu thơm hương nữa mà cứ chai lì, ngạo mạn. Lòng giếng, mạch sông trong, suối mát đã giận người mà lấp cạn. Con đã qua mấy hình hài để học cách lắng đục khơi trong.

Vị trưởng lão mở mắt và bắt đầu cất lời: Chào đón những linh hồn đã hồi quy. Chúng ta đã trở lại nơi này, nghe lại giọng nói thân thương của mẹ cha mình. Nhưng thực ra đó tất thảy đều là chúng ta ở những hình thức, vai trò khác. Chúng ta đã biết mình không chỉ có một kiếp sống, mà sự sống sẽ luôn diễn tiến bằng cách như lúc này chúng ta đang thực hiện. Trong tiềm thức của chúng ta luôn là những hình ảnh, âm thanh thương thuộc: một bình minh, một hoàng hôn, một đêm trăng… Cái mà chúng ta nhớ không cụ thể là người nào, lời gì. Cái chúng ta nhớ chính là vũ trụ và sự bao hàm nó. Thứ quý giá nhất mà các con có được khi cơ thể vật chất mất đi là gì? Đó có phải là hình ảnh những nén vàng, cục bạc hay là một trạng thái an lạc cần có? Chúng ta đã làm gì cho những kiếp sống mai sau của mình? Thực tế những gì chúng ta tạo tác và để lại hoàn toàn không phải sẽ để lại cho con cháu hay một ai khác. Con cháu là tên gọi của một hình thức tồn tại vật chất của chính chúng ta bây giờ. Mọi sự “tạo tác” và “để lại” ấy chính mỗi chúng ta ở đây sẽ là người nhận lại, thừa hưởng và lãnh hậu quả.

Chúng ta ở cách thức tồn tại khi thơ ấu đã rất thánh thiện, đã được mẹ cha dắt đi, lưu giữ những hình ảnh ban sơ hồn hậu. Con người vật chất luôn muốn quay về tuổi thơ, sống mãi với tuổi thơ nhưng lại ra sức biến đổi những hình ảnh vốn đẹp đẽ của tuổi thơ, ra sức lấp và xoá những trạng thái mà tự nhiên vốn dĩ thuộc về.

Đất và trời đang dần mất kết nối với nhau. Những tia nắng, hạt mưa sẽ không bao giờ còn nghe hồi đáp của đất mẹ. Thay vào đó là bê tông, sắt đá, inox, nhựa, nhà kính… sẽ thị uy bầu khí quyển. Những cơn gió chướng đang quẩn quanh những bức tường tự kỷ. Khi lòng tham nổi lên sinh mệnh sẽ chìm xuống. Mỗi một sự bừa bãi, vô tâm sẽ là ngàn vạn lụi tàn, biến mất. Mỗi một vô minh, tham tàn là một huỷ diệt!

Tất cả sinh linh đều có quyền chọn đời sống riêng của mình. Và trên phương thức đó, mọi sinh linh sẽ quyết định qua lại đời sống vật chất của nhau. Chúng ta không là duy nhất, không thể đứng ngoài diễn trình tiến hoá chung được. Mỗi một ý niệm, một suy nghĩ, một hành động đều ảnh hưởng đến công cuộc chung này. Các con ngắm hoa nở, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của trăng tròn, chào đón mọi sự sinh ra… Vậy các con có bao giờ ngắm hoa tàn, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của trăng khuyết, chào đón những sự mất đi, chào đón những cái chết vật lý của mình ở một kiếp nào đó chưa? Nếu mỗi chúng ta đều chào đón được cái chết của mình trong sự hài lòng, thanh thản thì chúng ta đã không cần có mặt ở đây, chen chúc và tội lỗi. Hãy luôn nhớ cách mình đã bắt đầu cuộc hành trình của mình như thế nào. Đừng nhiễu loạn, đừng bất an, bởi hành trình vạn dặm đều luôn được bắt đầu ở một tâm hồn tinh khiết nhất.

Thiên nhiên và tất cả những gì bao hàm thiên nhiên đều là Mẹ. Mẹ không cần chúng ta báo đáp, không chấp nhận những đứa con ngông cuồng, vô đạo. Thiên nhiên sẽ không bao giờ mất đi, thiên nhiên chỉ tồn tại theo mong muốn của các con mà thôi. Và sự thay đổi hoặc biến mất của tự nhiên cũng chỉ nằm trong sự mong muốn thông qua hành động của các con. Cốt lõi của tự nhiên là sự cân bằng. Đó cũng là cốt lõi của sự sống.

Những bài học ban sơ sẽ luôn là những bài học lớn và ý nghĩa của một đời người. Chúng ta chỉ cần học cách yêu thương đúng đắn. Chỉ cần mỗi người đều biết trân quý hơi thở của mình như lúc này là đủ. Mọi hành động của chúng ta không ngoài sứ mệnh đem đến bình an cho chúng ta. Ở đây không dạy gì về yêu quý hay bảo vệ môi trường sống của các con sau này. Đó phải là một bản năng. Các con đều có khởi đầu như nhau, và tự nhiên sẽ hỗ trợ các con trong quá trình hoàn thiện mình. Nhưng rồi, mỗi lần quay về đây, tự các con thấy mình đã có một sự trở về an lành chưa? Sau mỗi lần hồi quy nơi nuôi dưỡng, các con lại thêm xơ xác. Mọi thứ đang tỉ lệ thuận với những hơi thở gấp gáp, chen chúc và đuối sức ngoài kia. Rừng đang dần mất đi trong từng phút, từng giây. Rác, khí thải công nghiệp đang nung đốt bầu khí quyển…

Please follow and like us: