.

Để cảm thấy rằng thức dậy là một giấc mơ khác/rằng
mơ không phải là mơ và rằng cái chết/chúng ta lo
hãi trong xương thịt chúng ta là cái chết/rằng mỗi một
đêm là một giấc mơ/Để nhìn xem trong mỗi một ngày
và trong mỗi một năm biểu tượng/của hết thảy mọi
ngày của con người và những năm tháng của anh ta/
và biến những tổn thương của năm tháng/thành âm
nhạc, một âm thanh, và một biểu tượng/Để nhìn thấy
giấc mơ trong cái chết, trong buổi hoàng hôn/một nỗi
buồn màu vàng là thi ca/sự khiêm tốn và sự bất tử, thi
ca/trở lại, như buổi sáng sớm và buổi hoàng hôn/Đôi
khi vào buổi tối có một khuôn mặt/nhìn thấy chúng ta
từ sâu thẳm của chiếc gương soi/Nghệ Thuật phải là
thứ gương soi đó/tiết lộ cho mỗi chúng ta biết gương
mặt của mình/To feel that waking is another dream/that
dreams of not dreaming and that the death/we fear in
our bones is the death /that every night we call a
dream/To see in every day and year a symbol/of all
the days of man and his years/and convert the outrage
of the years/into a music, a sound, and a symbol/To
see in death a dream, in the sunset/a golden sadness
such is poetry/humble and immortal, poetry/returning,
like dawn and the sunset/Sometimes at evening there’s
a face/that sees us from the deeps of a mirror/Art must
be that sort of mirror/disclosing to each of us his face/
JORGE LOUIS BORGES/NGHỆ THUẬT THI CA/Nguyễn Thanh
Hiện đọc theo bản dịch tiếng Anh của Anthony Kerrigan,
dịch giả người Mỹ [1918–1991] trong https://www.babelmatrix.org/…/Ad%C3%A1n_
es_tu_ceniza/en

Please follow and like us: