Bài thơ cuối năm 2021-NGUYỄN THÁNH NGÃ

Sáng 31
Tôi đi tiêm mũi thứ 3
Để bắt đầu cuộc hành trình
Chống chọi với thế giới
Chống chọi với nỗi sợ con người
Từ tình yêu Astrazeneca đến phi thuyền Pfizer
Thế giới trôi lăn trong vũ trụ
Mỗi người là một hành tinh quay quanh mặt trời
Tôi xoay quanh mặt mình
Lột cái mặt nạ trắng đen để nhìn cho rõ
Ta là ai?
Ôi hạt bụi trầm tích nỗi buồn
Hạt bụi đã tự làm mắt mình cay cay
Thì ra ta là một hạt bụi
Kẻ thù của hạt bụi chính là hạt bụi
Trên con tàu ngọn gió phiêu ca
3254 câu thơ Nguyễn Du cột vòng quanh trái đất
Giọt lệ Lệ Chi viên còn xót tới giờ
Câu thơ Puskin găm như viên đạn
Nỗi đau loài người giải mã trong hàm số Tagore
Còn nhiều nữa
Dưới Ánh trăng Beethoven những người mù bỗng thấy
Những kẻ điếc đi qua tiếng đàn
Tôi về nghe Chopin rắc trên ngọn đồi Dalat
Những lá thông gảy vào gió cung phím hoang
Giọt cà phê chồn không chịu rớt
Cho nỗi buồn loang ra
Kìa em
Chiếc kim đồng hồ tích tắc
Bài thơ chưa đọc đã vào dĩ vãng
Ngày 31 là ngày bất tận
Không phải năm sắp hết

Mà tình yêu
Chính là tình yêu chúng ta dành cho nhau
Em đã cạn túi rồi…

Please follow and like us: