Chào 2022(*)-QUỲNH IRIS DE PRELLE

 

chào 2022

không thể tin

chúng ta đang sống và chết trong đại dịch thế kỷ

gần đến năm thứ 3

trong ác mộng kinh hoàng

trong những thức tỉnh

trong những hấp hối

trong những kêu cứu tuyết vọng

trong những hy vọng mỏng manh

như giọt sương trên cây mùa đông

 

 

chào 2022

tạm biệt An

cô bé nhỏ

giữa đô thị Sài Gòn

trên những tầng cao của thành phố sáng đèn

roi mây và gậy đập

em lập cập trong đêm đi đổ rác

ở dưới tầng hầm

bóng tối vây quanh em

trong ngôi nhà của cha

sự thiếu vắng hơi ấm tình yêu của mẹ

những giọt nước mắt chan chứa đớn đau

 

Mưa tháng 12

một bà mẹ kể rằng

cậu bé đi chọn quà sinh nhật cho một cô gái nhỏ

mà cậu đang thầm yêu mến

không có món quà nào thích hợp

bởi cô gái nhỏ vẽ đẹp

cô gái nhỏ tự làm hết mọi việc của mình

cô gái nhỏ tự lập tự chơi

cô gái nhỏ học hành giỏi giang

cô gái nhỏ đọc thơ như một người nghệ sỹ

 

 

cậu bé chọn bó hoa đẹp nhất

bó hoa mẫu đơn hồng tinh khôi

vẻ đẹp vĩnh cửu

như cô gái mà chàng thầm yêu mến

 

cậu bé chọn cuốn sách đẹp nhất

cuốn sách đi vòng quanh thế giới

để hiểu biết và kết nối

để yêu thương và giữ gìn những kỷ niệm

những dấu chân qua

 

Mưa tháng 12

chúng tôi nghỉ ngơi

dọn dẹp căn nhà nhỏ

những hạt bụi liti

đang làm nghẹt thở loài người

trong những vòng không khí ô nhiễm màu da cam và màu đỏ

báo động và dường như tuyệt vọng

chúng ta phải sống chung với quá nhiều rủi ro tất bật

chúng ta phải thử thách đương đầu

chúng ta phải vượt qua

nỗ lực hàng ngày hàng giờ

sống như những chiến binh

như những người bình dị giản đơn

sống như những trái tim quả cảm và lòng yêu thương vô hạn

sống như ngày mai đang chết đi

sống như hôm nay là tất cả

 

Mưa tháng 12

nước mắt nhân gian

hay những giọt đắng địa đàng

thiên đường của những đám mây

bay bay bay

thành khói

đêm pháo hoa chỉ là một cơn mơ mộng

trong đại dịch này

 

 

(*)TVM đã xin phép tác giả sửa tên bài thơ Còn vài ngày nữa là 2022 cho phù hợp với thời điểm xuất bản trang báo tết

Please follow and like us: