Chín mươi giây/Ninety seconds-MC AMMOND NGUYỄN THỊ TƯ

 

 

Hôm hắn chết, đám thuộc hạ của hắn vật mình gào khóc. Sau đó chúng nhỏ to thậm thụt với nhau, rắng tôi là thằng máu lạnh đã không nhỏ một giọt nước mắt. Có đứa còn phao, tôi đang nhảy cẫng lên, ăn mừng, vì từ nay không còn bị lép vế bởi đối thủ ở sát bên cạnh. Thoạt nghe những lời thị phi, tôi cũng nóng mặt tính chuyện ăn thua, nhưng chưa được 90 giây cơn tức giận của tôi nguội mất. Rồi ra vào chạm mặt nhau mỗi ngày, đám đệ tử xấu miệng của hắn, sau khi mất thủ lĩnh, rú rít bợ đỡ tôi mong được tôi tuyển dụng, chúng vờ vịt thăm hỏi như quý hóa tôi lắm.

Sự thực khi nhìn thấy máu chảy ra từ cơ thể đang giãy chết của hắn, tôi không vui cũng không buồn. Chuyện chẳng có gì. Tại người ta coi hắn là một thực thể tồn tại độc lập, như ngọn sóng hùng vĩ ngoài khơi, nên ai cũng hốt hoảng và rầu rĩ khóc than khi thấy ngọn sóng gặp bờ cát ngã sấp, vỡ tan. Còn tôi thì thấy ngọn sóng ấy là một phần phụ thuộc không tách rời của cái thực thể lớn hơn là đại dương, vì thế nó chẳng biến mất đi đâu, nó chỉ chuyển dạng, tan hòa vào biển cả! Vậy nên cái chết của hắn chẳng mảy may tác động đến tình cảm tôi. Điều choán ngợp tâm trí tôi bấy giờ là nỗi bối rối về cái sứ mệnh mới tôi sắp sửa phải đảm nhận với sự vắng mặt của hắn.

Không có hắn, tất nhiên tôi phải hai vai gánh hết mọi chuyện lớn bé trong nhà. Có nghĩa ngoài phần việc của tôi, tôi phải kiêm nhiệm luôn phần hắn. Cô chủ chúng tôi bấy lâu quen thói dựa dẫm hắn, giờ tất phải bám lấy tôi. Đàn ông mấy ai chẳng khoái phụ nữ cậy trông vào mình, nhất nhất vâng theo sự xếp đặt của mình. Tôi không phải trường hợp ngoại lệ. Khổ nổi tôi biết rõ tôi, tôi biết mình không thể làm hết thảy công việc hắn làm xưa nay, nhất là những việc tày đình mà thú thật dẫu có khả năng tôi cũng không làm. Bởi tôi không phải là hắn. Cũng không muốn giống hắn.

Làm ơn đừng nghĩ rằng tôi đố kỵ hắn. Thề có Thượng Đế, chưa một giây phút nào trong đời tôi coi hắn là tình địch như người đời đàm tiếu. Nhưng trời ạ, tôi và hắn không hề thân thiết nổi, chưa bao giờ có thể ngồi lại với nhau bàn định việc gì cho ra hồn. Ý tôi và ý hắn thường chọi nhau chan chát. Tôi cứ phải nhịn nhục rút lui để tránh những cuộc cãi cọ ỏm tỏi. Chỉ khi thấy những điều quá chướng mắt, nghe những điều quá chướng tai, tôi mới ngứa miệng, và y như rằng vừa ngo ngoe phản ứng thì bị hắn cùng đồng bọn bù lu bù loa trấn át. Đau lòng hơn cả là cô chủ ít khi mở lời bênh vực tôi. Cô kiêng nể hắn. Tôi biết phận mình. Thế là ngày tháng qua. Hắn sống và làm việc kiểu hắn. Tôi sống và làm việc kiểu tôi. Dần dà tôi phải bỏ cái lối mộng mơ “giá như hắn thế này, giá như hắn thế nọ”, và đi đến kết luận rằng trên đời này không thể bắt mọi thứ thay đổi theo ý mình mà mình phải điều chỉnh chính mình để hòa hợp với cuộc sống.

Tôi chắc chắn hắn đã không nghĩ rằng hắn cần phải thay đổi. Cần gì phải thay đổi khi hắn tự cho mình là kẻ đa mưu túc kế được bao người chiêm ngưỡng. Cô chủ chúng tôi nếu không có hắn đạo diễn làm sao nếm được mùi vinh quang ngay khi mới lên tám tuổi ở cái miền quê xó xỉnh nghèo mạt ấy, làm sao sở hữu được hầu hết những thứ thiên hạ xếp vào danh mục thành công của một đời người. Nếu mổ xẻ tường tận ra thì phần lớn là do công sức hắn. Không có khả năng phân tích và phán định, tôi cũng hiểu vậy, nhưng tôi cho rằng những đóng góp của tôi cũng không phải nhỏ. Chẳng phải hàng ngày hắn tiếp nhận từ tôi những thứ như là năng lượng, dinh dưỡng, thông tin cập nhật, nhất là tài năng sáng tạo nghệ thuật, rồi đem hun đúc thành một cái gì hắn có thể quản lý được để điều khiển cô chủ, bày tỏ chân dung cô chủ với thế giới bên ngoài đó sao? Vậy mà cô chủ dường như chẳng thiết, chẳng thừa nhận. Lúc nào cần đến tôi, cô đùng đùng gõ vào bức vách réo tôi sang giúp, xong việc quay ngoắt ra hiệu cho tôi biến đi. Chẳng giấu, lắm lúc tôi tủi thân chứng kiến sự ưu đãi cô dành cho hắn, thí dụ cô đắm mình với hắn trong những cuộc truy hoan sáng đêm, hay dấm dúi lên lương cho hắn trước thời hạn. Xin nhắc lại, tôi không đố kỵ với hắn, nhưng chẳng thể chối cãi rằng tôi bực mình lắm. May mắn sao, trong người tôi có gài sẵn một cái máy tự động có chức năng theo dõi và kiềm chế cảm xúc. Mỗi khi lòng tôi trào dậy lên bất kỳ thứ xúc cảm âm tính nào, thí dụ như nóng giận, bực tức, sợ hãi, lo lắng, bồn chồn, ước muốn, ganh tị, hay khao khát trả thù, có nghĩa lúc tôi thình lình cảm thấy nhức đầu, tức ngực, huyết áp tăng, tất cả tạo thành một dòng điện chạy rần rần khắp người tôi cỡ chừng 90 giây trước khi nó tan biến trong mạch máu, tôi có thể làm một quyết định. Hoặc nhấn nút “play” cho phép cái cảm xúc đó tiếp tục phát triển, hoặc nhấn nút “stop” để chấm dứt nó, chuyển đưa tâm trí trở về với sự thanh thản. Tóm lại là tự thân tôi có quyền lực ngăn chặn kịp thời những loại xúc cảm có nguy cơ gây tác hại cho tình cảm và ý nghĩ của mình. Nhờ vậy mà tôi đã có thể cư ngụ chung với hắn, cách có một bức vách mỏng, trong cùng một căn nhà hơn bốn chục năm qua.

Tôi nào dự tính sống gần hắn đến vậy. Chẳng qua do số phận. Hai chúng tôi cùng làm nhiệm vụ quản gia cho cô chủ từ ngày cô ra đời. Nói về sức vóc thì tôi cũng khoẻ mạnh xốc vác, điển trai không thua kém hắn, thậm chí nhiều người còn bảo chúng tôi nhìn tựa như hai anh em. Chỉ tính nết và năng lực chúng tôi hoàn toàn khác nhau. Khởi đầu, địa vị và lương bổng hắn và tôi ngang nhau. Suốt thời thơ ấu của cô chủ, phải nói vai trò tôi quan trọng hơn. Đó là những ngày cô hay quấn quít bên tôi. Tôi đã nhóm ngọn lửa sáng tạo trong người cô, gợi cảm hứng cho cô vẽ. Những bức tranh vẽ bằng bút chì trên những trang giấy xé ra từ quyển vở học trò.  Hắn nhìn thấy tấm tắc khen rồi hối thúc cô chủ lồng vào khung, nộp dự thi, và ngờ đâu, bức vẽ đơn sơ của cô bé lớp ba minh họa chiến tranh qua cảnh hoàng hôn nơi cánh đồng bị bom thiêu rụi đoạt giải thưởng quốc gia. Cô chủ tôi được chính phủ thưởng tiền, được lên truyền hình, được báo chí cả nước nhắc tên. Được đà, hắn lấn lướt tôi, giục cô tiếp tục gửi tác phẩm tranh giải chỗ này chỗ nọ. Cô chủ chúng tôi ngày càng nổi danh. Cũng từ đó cô gần gũi với hắn hơn. Ma lực gì nơi hắn khiến cô không muốn rời hắn nửa bước. Tôi bắt đầu sống lầm lũi như một chiếc bóng nơi phòng bên cạnh từ khi cô chủ bước vào tuổi trưởng thành.

Tôi có thể đoán tại sao cô chủ mê hắn. Một trong những tài năng của hắn là cấu trúc chuyện kể. Hắn có khả năng gọt giũa, cắt tỉa và sắp xếp các tình tiết lại với nhau. Với hắn, câu chuyện là phương tiện hữu hiệu để giải thích mọi vấn đề lớn nhỏ chung quanh. Khi không đủ sự kiện, không đủ thông tin, hắn liền dựa vào kinh nghiệm đã trải qua, hoặc lập luận sẵn có, để dễ dàng thêm vào các tình tiết cho câu chuyện thuyết phục được người đọc. Không ai có khả năng điền vào chỗ trống cho hợp nghĩa bằng hắn. Thêm vào đó, trong quá trình truyền đạt phân phối câu chuyện, hắn còn tài tình trong khả năng tạo dựng những tình huống khác nhau có thể xảy ra: nếu cái này… thì cái kia…, đặc biệt là những vấn đề liên quan đến cảm xúc. Tóm lại, dù chỉ có mớ thông tin ít ỏi, hắn vẫn đi đến được cái kết luận logic và dễ chấp nhận. Mỗi ngày tôi ngắm hắn nhiệt tình thêu dệt chuyện và tuyên truyền mà vừa bực mình vừa buồn cười. Thế mà cô chủ tôi thật cả tin. Hắn nói gì cô cũng tin. Hắn dợt đi dợt lại trong đầu cô chủ từng chi tiết cho đến khi toàn bộ câu chuyện nghe nhuần nhuyễn và hợp lý. Hắn tự do cho phép các câu chuyện chảy tuôn tự động trong đầu cô. Sự sáng tạo của hắn có bị ai kiểm duyệt hay phê bình, kỷ luật đâu. Hắn xác định ranh giới và quyết định cái gì là đúng là tốt, rồi kịch liệt lên án cái mà hắn bảo là xấu là sai. Nhiều lần tôi nhắc cô phải thận trọng với những câu chuyện hắn tạo ra bởi vì nó có thể gây ra những bi kịch, hay chấn thương tình cảm. Nhưng cô ngày càng bị lún sâu trong sự khống chế của hắn, không còn kiểm soát được ý nghĩ của mình nữa. Hàng ngày tôi quan sát nét mặt luôn căng thẳng của cô, hắn đã khiến cô cứ bận tâm lo lắng không biết người khác nghĩ về mình như thế nào.

Cuộc sống cô chủ không lúc nào không bận rộn. Miệng nói tay làm đầu suy nghĩ cùng một lúc mà vẫn chưa bao giờ cô thấy có đủ thời gian. Mỗi sáng thức dậy hắn chăm chăm giúp cô liệt kê hàng lô những việc phải làm trong ngày, rồi đến tối đánh giá bằng việc xem lại bao nhiêu thứ đã được xóa trong danh sách. Hắn luôn cau mày nhắc nhở cô nhanh chóng lên vì thời gian không còn nữa. Cùng với bọn thuộc hạ trung tín, hắn tung ra đủ mọi trò vừa giúp cô chủ giải trí lại vừa làm cô tất bật thêm. Cái đám lâu la tài cán đáng gờm này chẳng biết hắn tuyển đâu ra. Đứa giỏi văn chương chữ nghĩa, đứa tài tổ chức kế hoạch, đứa thạo tính toán suy luận, đứa biết đánh giá phê bình, đứa rành khoa học kỹ thuật. Nói chung đứa nào cũng miệng lưỡi giảo hoạt, tỉ mỉ từng chi tiết, tuân thủ mọi lề luật, làm lụng đầu tắt mặt tối phục vụ hắn. Dàn lính phụ việc cho tôi thì ngược lại. Chúng là những kẻ rất mơ mộng, thậm chí hơi viển vông, suốt ngày ngắm cảnh trời mây, hứng lên còn lo viết nhạc, vẽ tranh, tạc tượng, có đứa còn khoái coi bóng đá và la cà các quán nhậu. Nói chung chúng chỉ quan tâm hiện tại, không khóc than dĩ vãng cũng chẳng cần toan tính ngày mai. Chả thế nhân viên của tôi luôn bị hắn dè bỉu là lũ lười nhác vô tích sự. Nhưng tôi chẳng phiền lòng, miễn là bọn chúng cảm thấy hạnh phúc vì được tự do làm điều mình thích, và chẳng hại gì đến ai. Thật ra, tôi mà để bụng chấp nhặt hắn thì tôi sẽ công kích việc hắn bí mật quây một góc nhỏ trong phòng làm chỗ họp riêng cho hắn và hai tên thuộc hạ xuất sắc, mà hắn gọi là Bộ Chỉ Huy. Cô chủ tôi khi gặp rắc rối đều đến đó xin ý kiến, và mỗi lần xong trở ra, tay cầm một tờ giấy tóm lược các bước hành động, gương mặt cô đắc thắng tuy ẩn chứa chút vẻ băn khoăn, bối rối. Mặc dù không biết đọc, tôi linh cảm được nội dung nó hàm chứa không gì khác hơn sự tham lam, sĩ diện, ghen tức, dối trá, hận thù, hoặc vu cáo. Đó là những thời khắc trái tim tôi nhói đau. Chín mươi giây trôi qua, nỗi tủi đau cào xước tim tôi đến rướm máu. Ngón tay tôi hấp tấp sờ soạng chiếc máy theo dõi và kiềm chế xúc cảm. Thay vì ấn nút “stop”, tôi đè nút “play” để cho sự đau đớn giận hờn di căn và gặm nhấm đến tận từng tế bào trong cơ thể. Thấy tôi giãy giụa tự hành hạ mình, cô chủ có vẻ động lòng. Dẫu cô không nói gì, nhưng nhìn ánh mắt cô tôi biết. Một lần hai bàn tay cô dịu dàng ôm lấy khuôn mặt tôi, mắt rơm rớm, xong cô còn gục đầu vào vai tôi thổn thức. Nước mắt cô thầm thì ve vuốt trái tim thương tổn của tôi. Nhưng khoảnh khắc hiếm hoi nhiệm mầu ấy đã bị bọn thuộc hạ của hắn phá bĩnh. Chúng xô ngã bức vách, vừa nguyền rủa, vừa đẩy tôi dạt khỏi người cô chủ, rồi hắn từ đâu bỗng xuất hiện liếc mắt kênh kiệu với tôi. Với nụ cười ngạo nghễ, sức mạnh và quyền uy, hắn kéo cô ngả vào vòng tay mình, rưới vào tai cô thứ lời lẽ âm thanh tôi tù mù không hiểu nhưng nghe rất ngọt dịu như là tình yêu. Và cô chủ bắt đầu khúc khích lả lơi với hắn. Tôi bỏ đi, không muốn nhìn thấy cảnh hắn và cô chủ lại làm tình với nhau. Như bao nhiêu lần cô thâu đêm với hắn, bỏ quên tôi bên kia bức tường lạnh lẽo thâm u.

Hắn là thế. Đầy quyền năng cám dỗ và chinh phục cô chủ chúng tôi. Hắn còn muốn thống soái cả tôi. Nhiều phen tôi cũng ráng thi thố bày tỏ năng lực của mình. Nhưng mọi nỗ lực của tôi trở nên hoài công. Tôi đã thật sự thua.  Không nghi ngờ gì nữa. Tôi đầu hàng chính thức vào dịp hắn cùng Bộ Chỉ Huy mở chiến dịch giúp cô chủ đánh lừa cái máy “lie detector”, một loại máy phát hiện nói dối, cảnh sát dùng để thẩm tra độ tin cậy trong những lời khai báo của cô. Đó là lần cô đệ đơn thưa người cha ghẻ nhiều lần hãm hiếp cô những năm đầu cô mới đặt chân sang nước Mỹ. Điều này có nghĩa những người thực thi pháp luật phải đi ngược lại ba mươi năm về trước khi cô vừa mới mười bốn tuổi. Tôi biết rõ đây chỉ là sự vu cáo của cô nhằm trả đũa người đàn ông da trắng đã xen vào đời sống gia đình cô, cướp đoạt của cô tình cảm của người mẹ. Bấy giờ mẹ cô và cô mới chân ướt chân ráo nơi đất khách quê người, ba cô bị hải tặc giết chết trên tàu và quăng xác xuống biển, người đàn ông trí thức trong một tổ chức từ thiện đã đi lại giúp đỡ, và cuối cùng thế vào vị trí của ba cô.  Cô ghen tị với sự quan tâm của mẹ cô dành cho ông. Mẹ cô và ông, hai con người này, hình như chỉ biết có nhau trong thế gian này. Sự có mặt của ông đã tạo ra bức tường ngăn chia tình cảm giữa cô và mẹ. Rồi những xung đột, rồi cô dọn ra ở riêng mang theo nỗi căm phẫn không bao giờ nguôi với người đàn ông dị chủng ấy. Cô đã đinh ninh mẹ cô thể nào cũng phải bỏ ông ta để đón con gái về, nhưng điều đó đã chẳng xảy ra. Suốt mấy chục năm hai người vẫn sống hạnh phúc bên nhau, không có cô. Cô đã chờ đúng dịp ông bố dượng được vinh danh giáo sư vật lý danh dự của một trường đại học danh tiếng nhất trong vùng. Và hắn hân hoan nhảy vào giúp cô thực hiện ước muốn trả thù. Nghe tin, tôi sốt ruột chờ hắn đi vắng, mon men chỉ cho cô chủ chiếc máy theo dõi và kiềm chế xúc cảm đã cài đặt trong người tôi, mà cô có thể dùng bất cứ lúc nào cần. Chỉ phải đợi 90 giây, và nhấn nút “stop”. Nhưng cô lắc đầu bảo kế hoạch đã lên, chờ dịp khác vậy. “Có thấy ai sử dụng đâu,” cô nói tiếp. Trong đầu, cô đang lo nghĩ phải đối phó với nhà chức trách và cái máy phát hiện nói dối.

Thứ phát minh đó chẳng qua để dọa những kẻ yếu bóng vía. Hắn tuyên bố về cái máy phát hiện nói dối khi cô nhận tin hẹn từ cảnh sát. Máy móc dù tối tân đến mấy cũng không đọc nổi ý nghĩ của con người. Ta chỉ cần chuẩn bị chu đáo. Nói xong hắn giao nhiệm vụ cho hai thuộc hạ: một tên chuyên trách toán học, một tên biệt tài trong ứng phó và duy trì sự bình tĩnh. Ngay tức thời cô chủ được chúng sắp xếp cho tham dự một khóa huấn luyện cấp tốc cách trả lời câu hỏi trong lúc tập trung trí óc hoàn toàn vào một bài toán số học vận dụng cấp số nhân. Hôm ấy tôi lẻn theo cô chủ vào tận văn phòng hỏi cung của cảnh sát, tất nhiên hắn cũng lảng vảng bên cạnh.  Người ta gắn các thứ dây nhợ vào đầu ngực chân tay cô chủ để đo huyết áp nhịp tim nhịp thở thân nhiệt và độ dẫn điện ở da trước cuộc tra vấn. Suốt buổi, toàn bộ trí não cô đánh vật với những dãy số của bài toán trong lúc miệng cô vẫn có thể đều đặn phát ra những giải đáp trơn tru cho mấy chục câu hỏi, cả những câu bắt bí hoặc gài bẫy của người thẩm vấn. Rõ hắn không ngoa, cái thiết bị hiện đại ấy phải chào thua cái đầu quyết tâm của cô. Các số liệu máy ghi được đã không thể kết luận cô chủ là kẻ nói dối. Thế là khi ra tòa, không khó khăn lắm cho mọi người tin vào cái bi kịch thương tâm xảy đến với một cô gái Việt Nam di dân bé bỏng và yếm thế. Phòng xử án hôm ấy khá đông người. Mẹ cô cũng có mặt. Cô chủ nghẹn ngào mô tả lại chi tiết hành vi xâm phạm tình dục của ông bố dượng người Mỹ và hậu quả tâm sinh lý cô phải gánh chịu cho đến bây giờ. “Mấy chục năm nay tôi luôn hốt hoảng, sợ hãi chuyện gối chăn. Nhiều lần tôi đã nghĩ đến chuyện quyên sinh. Tôi không xóa được cảm giác tội lỗi, nhơ nhớp. Tôi không thể có được những rung động thể xác ngay cả với người tôi yêu say đắm. Tôi không thể sống như một phụ nữ bình thường. Đời sống tình dục của tôi đã bị hủy hoại từ những năm ông ấy cướp đi sự trinh trắng của tôi.  Đến giờ tôi vẫn còn những cơn ác mộng, cứ thấy hình ảnh những đêm khuya ông ấy mò vào phòng tôi với mảnh khăn để chùi xóa dấu vết…”. Giọng cô run rẩy, đứt quãng.  Bà công tố viên da đen tóc xoăn tít vẻ mặt nghiêm nghị đưa cô miếng giấy chặm nước mắt. Mọi người nín lặng xúc động. Vị luật sư bào chữa ông bố dượng chẳng chất vấn cô được gì vì cô cứ khóc nức nở như đứa trẻ bị đòn oan. Tôi nhìn chằm chằm vào mặt cô chủ, không thể hình dung đây chính là cô bé gái thuở xưa khi còn ở quê hương, có lần thấy con ếch nhỏ xíu băng qua đường lộ di chuyển xuống rãnh nước mé ruộng, đã ngây thơ mếu máo với mẹ rằng: “Người ta sẽ đái lên nó, nó sẽ chết.” Tôi vẫn còn nhớ những giọt nước mắt cô bé bốn tuổi khóc thương con ếch con không ai bảo bọc.

Tội nghiệp. Người đàn ông ốm yếu tóc bạc trắng đứng trên bục bị cáo trong bộ quần áo tù nhân, mặt xanh mét cúi gằm. Tôi chưa từng thấy một con người bị dồn vào cảnh khốn cùng như vậy. Tôi ước có thể hét lên minh oan cho vị giáo sư ấy. Sao mọi người không biết rằng ông vô tội, gương mặt kẻ vô tội, chỉ nhìn là biết mà. Ông không nói được gì, môi cứ giật giật mấp máy. Hình như có một lúc ông gọi tên Chúa. Tôi không còn chịu nổi. Tôi ghé vào tai cô chủ, van lơn cô rút lời, nhưng hắn đứng bên nghe thấy, hắn lừ mắt nhìn tôi, xong quay sang thách thức xem cô có sẵn sàng chịu tiếng với công luận rằng mình là kẻ vu cáo.

Cô chủ tôi thắng kiện. Ông bố dượng bị kết án bảy năm tù. Mẹ cô chết ba tháng sau đó, trong nỗi đau buồn và tuyệt vọng quá sức chịu đựng.  Cô chủ cũng suy sụp tinh thần từ ấy. Cô trở nên ít cười ít nói, không còn đi lại thân thiết với hắn nữa. Tôi lại nhắc cô thử chiếc máy theo dõi và kiềm chế cảm xúc với chương trình “90 giây”, cô buồn bã lắc đầu, trễ rồi, “Có thấy ai sử dụng đâu,” cô lại nói. Chẳng bao lâu bác sĩ phát hiện cô bị chứng cao huyết áp. Một thời gian ngắn sau đó, cô phải xin nghỉ làm để điều trị chứng trầm cảm. Bác sĩ bắt cô uống Prozac mỗi ngày. Còn hắn cũng có triệu chứng đi xuống, người ủ rủ, không hăng hái phục vụ cô như trước nữa. Một đêm, hắn và cô chủ tâm tình với nhau lâu lắm. Sáng ra, hắn bị xuất huyết.  Cô chủ cũng được đưa vào nhà thương cấp cứu mấy tiếng đồng hồ sau đó.

*****

Mỗi ngày cô chủ tôi đến một tòa nhà lớn dưới phố có bảng hiệu “Trung Tâm Phục Hồi Chức Năng Cho Bệnh Nhân Đột Quị”. Ở đó cô tham gia một lớp học với hơn chục người khác nữa. Họ được dạy dỗ huấn luyện để trở lại thành người bình thường.

Với năm lỗ khoan trong sọ và hơn bốn chục mũi khâu trên da đầu, cô chủ tôi bây giờ thật khác xưa. Nhìn cô thật hiền, chầm chậm. Nửa thân người bên phải bị liệt, cô ngồi trên xe lăn, quần áo tóc tai giản dị, mặt mũi không phấn son, tay chân lóng ngóng, cô phải tập cử động, tập đứng tập đi trở lại. Người ta còn dạy cô tập nói, tập viết, tập làm toán cộng, tập phát âm tên của người quen cũ. Có hôm họ đặt trước mặt cô những bức tranh nổi tiếng cô đã vẽ, cả những bức cô mới hoàn thành trước khi bị xuất huyết não, tôi biết cô nhận ra nhưng cô không thể diễn đạt được. Phần lớn trí nhớ của cô cùng với bao khả năng khác đã mất cùng với sự ra đi của hắn.

Cô chủ giờ đây lấy cả nĩa ăn để gãi lưng, ngáp không che miệng, đánh rắm không e dè. Cô cười nói và hành xử như một đứa bé ngây thơ, không mắc cỡ, không ngại người xung quanh nghĩ gì. Nét mặt cô lúc nào cũng tươi vui. Trong lớp, cô thích nằm dài ra giường, mở nhạc nho nhỏ, rồi chìm vào giấc ngủ. Nhưng người ta cứ đánh thức cô dậy bắt cô tiếp tục những bài học họ đã soạn thảo và đóng trong cái tập bìa cứng dầy cộm mà cô không mấy hứng thú.

Bây giờ cô chủ có những giấc mơ lạ lùng. Cô không còn thấy những con người với những hình ảnh nối kết nhau thành những câu chuyện như trước đây nữa. Đã qua rồi những buồn rầu, toan tính, sợ hãi, ăn năn, hay nỗi bất lực không thể đối phó khi bị rượt đuổi, bị hãm hại trong mơ. Điều cô chủ nhìn thấy mỗi khi chìm vào giấc ngủ bây giờ là những mảnh hình ảnh mờ ảo, rời rạc, vô nghĩa, không lắp ghép lại thành câu chuyện. Trí não cô không còn di chuyển ngược xuôi hết ý nghĩ này đến ý nghĩ khác nữa. Nó đắm chìm ở một cõi tĩnh lặng, dạt dào thanh thản. Không có gì phải vội vã, hốt hoảng với cái danh sách “việc phải làm” trong ngày. Thật sự thì cho đến nay cô chủ mới biết được cái cảm giác trở về hoàn toàn với hiện tại, thấy cơ thể mình như một khối thể lỏng hòa tan vào một khối lỏng bao la hơn. Và lạ kỳ, cô không còn cảm nhận cơ thể mình bắt đầu và kết thúc ở đâu nữa. Tôi biết cô đang trải qua những khoảng khắc thanh bình thẳm sâu với cảm giác nối kết cùng vũ trụ. Những ý nghĩ của cô không còn dồn dập, rải rác, tán loạn, chạy như mắc cửi, không còn cuống cuồng vuợt qua hiện tại, ngược về quá khứ, hay với tới tương lai. Hồi ấy sách vở và các guru của cô hay nói về cái trạng thái nhiệm mầu như lên được cõi niết bàn khi con người thực hành yoga, ngồi tọa thiền, nhưng mãi đến bây giờ cô mới thật sự cảm nhận được trạng thái đó. Và để trải nghiệm được nó, cô phải trả bằng một giá khá đắt:  dưới mắt thiên hạ, cô không còn là một con người bình thường nữa.

*****

Các nhà giải phẫu thần kinh gọi tôi và hắn là hai bán cầu đại não nằm trong hộp sọ của cô chủ. Lâu nay họ dường như thỏa mãn với cái kết luận về sự không cân đối của hai chúng tôi dưới góc độ thần kinh học, sự khác nhau về cấu trúc và chức năng, nhưng còn lúng túng khi bàn đến sự khác nhau dưới góc độ tâm lý hoặc cá tính của chúng tôi. Tôi thường bị rẻ rúng, đơn giản vì tôi không có khả năng về ngôn ngữ, lúng túng với những tư duy logic, tôi bị chê lười nhác chậm chạp, tính cách nghệ sĩ lông bông, không có kỷ luật. Trái lại hắn thường được khen ngợi và đánh giá cao, bởi kiến thức tuyệt vời về ngôn ngữ, người ta bảo hắn đại diện cho lý trí, sự thông minh, phương pháp, trật tự, và chỗ ngự trị của lương tâm.

Thật tình tôi không biết phân tích hay tranh luận, nhưng tôi tin nếu cô chủ biết nuôi dưỡng và đối xử chúng tôi công bằng, sử dụng đúng khả năng của mỗi đứa, khuyến khích hai chúng tôi ủng hộ nhau, ảnh hưởng nhau, cân bằng nhau, thì có lẽ hắn đã không chết và hai chúng tôi sẽ trở nên hữu ích cho cô chủ biết chừng nào.

Về cái máy theo dõi và kiềm chế xúc cảm với chương trình “90 giây” cài trong người tôi, giá như cô chủ đã sử dụng nó. Thật tiếc. Cô đã quên mất vai trò của mình là cô chủ của hai chúng tôi. Và thật ra, cô có quyền lực tối cao đối với cảm giác và ý nghĩ của mình.

 

 

Ninety seconds

 

At the time, I often talked to my mistress about the machine that had the program “90 seconds” but she hesitated.  She did not want to try it.  “Haven’t seen anyone use it,” she said.  Many times I had invited her to do so.  It wasn’t that hard.  She just needed to take one step to the right of a very thin wall and my door was always open. But he was an obstacle.  He didn’t want me to share the work of serving her.  I know that he wanted to conquer her and control her completely.

 

The day when he died, his staff fell to the floor, cried out and pulled on their hair. Afterwards, they whispered to each other insulting me and saying that I was cruel and cold-hearted and in all my life had never been able to shed a single compassionate tear. One lady even spread the rumour that I was internally ‘jumping for joy’ after his death because I would no longer have to walk in his shadow. When I first heard that rumour, I was upset and wanted to reply to them but after 90 seconds had gone by, my anger had quieted down. In the next few days, we could not avoid running into each other every day. His badmouthed staff, after losing their leader, started to suck up to me hoping that I would hire them. They pretended to care about me and to want to talk to me as though they had high respect for me.

 

The truth is that when I saw the blood coming out of his dying and stiffening body as it went slowly into rigor mortis, I was neither happy nor sad. It wasn’t a momentous event in its own right. It was just because people considered that he existed as an independent entity in the world, something like a giant wave in the ocean. So everybody panicked and desperately cried when they saw that the wave had started to crash on the rocks and broken into pieces. From my point of view, I had always seen that wave as an inseparable part of the large entity that was the ocean itself. That was why, to me, the wave would never disappear. It could only transform itself as it slid back into sea. For that reason, his disappearance had little effect on my feelings. What occupied my mind at the time was my concern about the new role that I would have to take on in his absence.

 

With him gone I would of course have to carry all the large and small burdens in the house. In addition to my regular duties, I would have to see to his as well. Our mistress for a long time was used to leaning totally on him. Now she had no choice but to cling to me. What kind of a man would not enjoy seeing a woman depend on him? A woman who had no choice but to carry out all of his wishes?  In that, I’m probably like all the others. However, I know myself too well to think that I could do all of the work that he had been doing especially the terrible things that honestly even if I had the ability, I would never do. Because in the end I am not him. And I don’t want to be like him.

 

Please don’t think that I was ever jealous of him. I swear to God there was never a second in my life when I considered him my opponent or competitor in love as people said in their gossip about me. But God knows that he and I were never able to become friends, never able to sit together to make any plans or share ideas.  My ideas and his often clashed.  I always had to withdraw in order to avoid any confrontation especially when I saw things so horrible that they made my eyes sore and heard stories so dreadful that they made my ears ache.  However, there were times when my mouth became too itchy to keep silent.  And for sure, as soon as I would open my mouth to talk about what bothered my eyes and ears, he and his gang would overwhelm me with words and arguments so as to keep me from talking. What pained me more was that our mistress seldom opened her mouth to defend me. Her deference to him was too great. I knew my place and kept silent.  Days and months passed. He lived and worked in his own way. I lived and worked as I saw fit. Gradually, I had to give up my dreams that if he would have done this … if he would have been like that … and came to the conclusion that in this life we can’t make things into what we want them to be but have to change ourselves to fit in and shake hands with life as it is.

 

I’m certain that he had never thought that he needed to change. Why would he need to change when he believed that he had countless talents and skills, that he was infallible and when he was worshiped and admired by everyone. Our mistress without his coaching, how could she have tasted fame when she was only eight years old in that poor, forgotten village. How could she have acquired all those things that people have on their list for ‘a very successful life’? When she looked at her detailed success list, most of the things were his contribution. Even though I had no ability to analyze and draw conclusions, I always understood that my own contribution was not unimportant. Wasn’t it true that every day he received from me many things such as energy, nutrition, updated information, and above all the talent of artistic creativity that he put together into something that he could manage in order to lead our mistress so she could make her indelible imprint on the outside world? Why did our mistress never seem to care or acknowledge my handiwork? Only when she really needed me did she suddenly knock on the wall and call in a loud voice asking me to come and help her. And as soon as the job was done, she would turn her back and, with a wave of her hand, tell me to go out of the room. I don’t want to hide from you that many times I had boundless pity for myself when I saw all the privileges that she bestowed upon him. She gave her body to him at any time of the day or night, whenever he wanted, and secretly increased his salary before his raise was due. I want to repeat this for all to hear. I was never jealous of him but I can’t deny that I was both annoyed and frustrated. Luckily, in my body was an automatic machine that had the function of monitoring and controlling emotion. Whenever any negative thoughts appeared in me — anger, fear, worry, anxiety, jealously, or a desire for revenge – which means that whenever I suddenly would feel a headache, a chest pain, a rise in blood pressure that machine would create an electric current running the length of my body for about 90 seconds before it was absorbed into my blood stream. Only after that could I make any decisions or take action. I had to either press the ‘play’ button to allow that emotion to continue to express itself or press ‘stop’ in order to cancel it out and to take my mind back to a state of serenity and calm. In short, I have the power to stop any emotion that might cause harm to my feeling and thinking self. Because of that, I was able to live with him in the same house for the past 40 years, protected by my machine and by one thin wall.

 

I had never planned to live that close to him for so long. I suppose it was our destiny, nothing else. We both were doing the same job, playing the role of a housekeeper and servant for our mistress since she was born. Physically, I am healthy, strong and handsome, just like him. Many people often said that we looked like brothers. Only our personality and skills were completely different. At the beginning our position and salary were exactly the same. During our mistress’s childhood, my role was more important. She was with me every day all day. I placed the fire of creativity into her, stirred the embers of her artistic tenacity so that she would continue to draw. The pencil sketches torn from the student notebook drew his attention. He admired them, urged our mistress to frame them and submit them for a drawing contest. The plain and simple painting done by a grade-3 girl illustrating war at twilight in a shattered field that had been burned out by bombs won the national prize. Our mistress received an award from the government, was interviewed by the T.V. and newspapers. He continued to take my place and urged her to send other paintings for other contests. She received awards and prizes from many places. Our mistress became more famous day by day. The skill came from me but that was soon forgotten. Since then, she has become closer and closer to him. His special magnetism was such that she could not draw away from him even half a step. It was at that time that I started my lonely life as a shadow in the adjoining room. And it all started when she reached puberty – ‘the age of reason’.

 

I can guess why she was attracted to him. One of his talents was to structure stories. He has the skill of polishing, trimming, cutting, rethinking and placing all the details together. For him, stories are a very effective means used to explain everything around us. When he didn’t have enough facts, or information, immediately he counted on his own experiences or the available arguments so that he could add the details to the story that were needed to make it convincing. No one could fill in the blanks to complete a story better than he. In addition, during the distribution of those stories, he also was very talented in putting together different scenarios that might happen: if this… then that … , especially things related to feelings and emotions. Even if he just had a small amount of information, he could still weave together the threads to arrive at a logical conclusion that was easy to believe. Every day, watching him tell the stories that emanated from his enthusiastic loom, I was both annoyed and amused. Our poor mistress was so gullible! Whatever he said, she believed. He would rehearse in her mind every detail until the whole story would sound smooth and reasonable. He freely allowed all the stories to flow like rivers in her mind. His creativity wasn’t censored, criticized or disciplined by her or by anyone else. Only he set the boundaries and the limits to decide what was possible, what was wrong and what should be presented as true, as good and as right. More than once, I warned her to be cautious with the stories he made up. They could cause harm or even have tragic consequences. But she gradually came deeper and deeper under his influence, she was unable to control her thinking. Every day, I looked at her face that was always tense and filled with worry. Because of him, she never stopped being anxious about what other people were thinking about her.

 

Our mistress’s life was always busy. Her mouth was talking, her hands working and her head thinking all at the same time. But still she always felt that she never had enough time. When she got up in the morning, he would immediately help her make a long list of things that she had to do that day. Then at night, he would check off the things that had been done. He always had a furrowed brow as he urged her to hurry up because there was never any time left. Along with his loyal staff, he prepared many games in order entertain our mistress and, at the same time, make her even busier. This talented but terrible gang, I don’t know where he had found them. Some were good at language and literature, others were good at organizing and planning events, others were good at calculating and analyzing, and some knew how to evaluate and criticize. Still others were good at science and technology. All of them together were sharp tongued and paid close attention to details, obeying all the rules. They worked hard from dusk to dawn to serve him well. My staff was completely opposite. They were very dreamy, out of touch. All day, they would watch the sky and the clouds. Even when they got excited they wrote music, songs and poetry, drew pictures, or carved sculptures. Some of them love to watch soccer matches and to drink beer and wine at the local pub. They only care about the present. They never think about the past, they don’t cry over spilt milk nor do they plan for the future. That was why my staff was always criticized by him as being a bunch of useless and lazy twits. That didn’t bother me as long as we were all happy, did as we wanted and weren’t harmful to anyone. In fact, if I had intended to slight his character– a thing I never did, I would have it known that he had stealthily occupied a corner of the room to make a private meeting place for him and his two best staff members. He called them the ‘board of directors’. Our mistress, whenever she had trouble would go there for advice and every time she was finished, she would come out with paper in her hand on which she had worked out a schedule and a plan of action. Her face would look triumphant although it also showed confusion and anxiety. Although I had never learned to read, my intuition told me that the content of the paper included nothing except greed, jealously, face-saving, deceit, hatred, defamation and harmful actions. It was at such moments that my heart was deeply pained. Then 90 seconds would pass. The feeling of anxiety and pain would scratch my inner self until my heart would bleed. My fingers always reached for the machine that monitors and controls emotion. Instead of pressing the ‘stop’ button, I would push ‘play’ causing my pain and anger to spread until it prickled in each and every cell. Seeing me tremble with pain, self-torment and suffering, our mistress seemed to be moved even though she didn’t say anything. Looking at her eyes, I understood. Once, I remember, her two hands gently held my face and her eyes wet with tears, she bent down her head and wept on my shoulder. Her tears whispered to my painful heart but that rare, sacred and miraculous moment was shattered by his staff.  They kicked over the wall and cursed me and my staff as they pushed us away from our mistress. Then, from nowhere, he appeared and shot me a defiant look. Then with authority and power, he pulled her into his arms, murmured into her ear sounds that I could not understand. They sounded soft and sweet like love. The voice of my mistress started to change. She giggled and started to flirt with him. I went away, not wanting to see intimate gestures between him and my mistress as happened so often when he stayed overnight and they totally forgot my presence on the other side of that thin and cold wall.

 

That was him. Full of power that he used to tempt and conquer our mistress.  He even wanted to control me. Many times, I wanted to show off my talents and skills. All my efforts, however, were in vain. In competition, I simply lost. I officially surrendered the day that he and the board of directors presented their fiendish plan to help our mistress cheat the lie-detector. That machine was to be used by the police to detect any dishonesty in her testimony. It was the incident when she filed a lawsuit against her stepfather for repeatedly raping her the first year she arrived in the United States. This meant that people who enforced the law had to go back thirty years to when she was 14 years old. I knew that this was just lies she told to take revenge on the white man who had suddenly become part of her family life and taken her mother from her. At that time, she and her mother had just arrived in a strange land. Her father had been killed by the Thai pirates as they raped all the women including her mother, and robbed everything they could from the helpless ‘boat-people’ fleeing Vietnam. His body was tossed overboard along with other Vietnamese men into the ocean. It was later that a scholar in a charity organization who had come to their aid on their arrival in the new land finally replaced my mistress’s father in her mother’s affections. My mistress envied the feelings her mother had for that white man who she blamed for creating the wall between her and her mother. The two of them seemed to think only about each other – nothing else in the whole world mattered. My mistress finally moved out taking with her a grave anger and hatred directed towards any man from a different race. She had hoped that her mother would eventually leave that strange man and take her back but that was never to be. For many years, the loving couple lived happily together without her. She had waited, seething with resentment, until the occasion arose when her stepfather was given a prize as the most outstanding physics professor in the area. Immediately I heard the news that he joyfully jumped in to help our mistress take her desired revenge. I couldn’t wait until he was away to show my mistress the machine that monitors and controls emotions and that was installed in my body. I told her she could use it whenever she wanted to. She just had to wait for 90 seconds then press the ‘stop’ button. She shook her head saying that the plans had already been made so she had no time to listen to me. “I haven’t seen anyone use it,” she said to me. In her mind, she was worrying only about how to deal with the law and with the police officer’s lie detector. Nothing else mattered.

 

That invention is actually just to intimidate people who are not strong minded. he explained to her about the lie detector when she had the appointment with the police. Even if the machine is very sophisticated, it is still unable to read what people are actually thinking. “We just need to be well prepared,” he said to her. After talking with her, he gave the assignment to two members of his staff, one specializing in mathematics, the other in interacting with other people and in maintaining an appearance of calm. Without delay, it was arranged that our mistress attend an urgent training course to learn how to answer questions while focusing her mind on a long algebraic problem — a systematic multiplication sequence. That day, I silently followed my mistress to the interview room at the police station. He of course came along as well. They attached wires to her head, chest, legs, arms and hands to measure her heart- and breathing-rate as well as her skin and body temperature during the interrogation. For the entire time, she made her brain work systematically at calculating the mathematical sequence while still answering the questions with her mouth. These included the questions the interrogator used to trick her into revealing that she was lying. Clearly he had not been bragging. That sophisticated, modern machine had to surrender to her focused and determined mind. All the information that the machine recorded had failed to conclude that my mistress was a liar. So in the court it wasn’t very difficult for everyone to believe in the tragedy that had happened to that innocent and fragile immigrant teenage girl from Vietnam. The courtroom that day was quite crowded. Her mother was also there. My mistress was choking as she described in detail the sexual assaults that she had invented about her American stepfather. The psychological and physical trauma that she had to endure until now. “For many years, I always panic when I think of being intimate with a man,” she said. “Every day I even think about suicide. I can’t erase the feeling of guilt and of being dirty. I can’t have any pleasurable physical contact with any man, even with the man I love dearly. I can’t live the life of a normal woman. My sex life was destroyed forever that day he stole my virginity. Even now, I have nightmares. I keep seeing the image of those late nights when he would come into my room with a piece of cloth to wipe away any evidence of what he had done.”  Her voice wavered and stopped. The serious faced, curly-haired, black prosecutor handed her a piece of tissue paper to dry her tears. Everyone in the silent courtroom was under her spell. The defence lawyer could do nothing in his cross examination. She kept crying like a child who was being unfairly beaten. I stared at my mistress’s face. It was impossible to imagine that this was the same little girl who once saw a small frog crossing the road to get into an irrigation ditch and innocently cried as she told her mother that somebody might pee on it. “It might die!” I still remember the tears of the four-year old girl as she cried over that little unprotected frog.

 

The slim white-haired man stood on the witness stand wearing prisoner’s garb. He bent his head and stared at the floor. I had never seen anybody cornered like that. I wanted to scream out and tell the truth for the professor. Why didn’t anybody understand that he was not guilty? You only have to look at an innocent face and you know. The poor professor couldn’t say anything. His lower lip was trembling. It seemed that on one occasion he called out the name of God. I could not stand it anymore. I whispered to my mistress, begging her to withdraw her testimony and her lies but he was standing at the side listening down to me with hostility in his gaze. He then turned to her and defied her to admit that she had perjured herself.

 

My mistress won the lawsuit. Her stepfather was sentenced to seven years in jail. Her mother died three months later as the result of the pain and suffering. My mistress also became disheartened and dispirited. She stopped smiling and talked less. She no longer had a close relationship with him. I again suggested that she try the machine that could monitor and control emotions with the 90 second program. She shook her head sadly. “It’s too late”, she said. “And besides, I haven’t seen anyone use it.” Very soon the doctor figured out that she had high blood pressure. A short time later, she had to be absent from work and take treatment for her depression. The doctor made her take Prozac every day. I noticed that he too showed signs of depression. He looked tired and stopped serving her as enthusiastically as before. One night he and our mistress talked in private for a long time. The next morning he was bleeding. My mistress was taken to the emergency room a few hours later.

 

*****

 

Every day, my mistress would go to a big building downtown called “Cerebrovascular Rehabilitation Centre”. There she was attending a class with ten other people. They were taught to coming back to normal life.

 

With five holes drilled into her skull and more than 40 stitches in her scalp, my mistress now looked completely different. She looked more gentle and moved very slowly. Half of her body was paralyzed – the right side. She sat in the wheelchair wearing very plain clothing, no makeup, her arms and legs dangling loosely. She had to learn how to move again. I felt powerless watching my mistress struggle re-learning to stand and walk, or to write, to do addition and to speak – at first to pronounce the names of people that she knew. One day, they placed in front of her the famous paintings that she herself had drawn, including the ones that she just finished before her brain started bleeding. I know that she realized what they were but she couldn’t say anything. Most of her memory along with other skills were lost when he left her.

 

My mistress now sits at the table and uses her fork both to eat with and to scratch her back. She burps and yawns without covering her mouth and farts without caring what people might think. She babbles and laughs and acts like an innocent child. She is no longer shy or embarrassed and no longer worries about what people around her are thinking. Her face looks smiling and joyful all the time. The furrows in her forehead are gone. Even when she’s in class learning how to live an orderly life, she likes to stretch out on a bed, turn on quiet music and sing or hum until she falls asleep. But people keep waking her up, making her continue the lessons that they have carefully planned and typed out in their thick red binder. They are even trying to teach me how to add, subtract and eventually to read. Who knows what might happen? But she is not interested in such things at all.

 

My mistress now has strange dreams. She no longer sees the people with the images in connected stories like she did before. It is over – all the sadness, planning and fear as well as the never-ending regrets and hopelessness that she felt when, in her dreams, she was being chased or being harmed and was unable to flee. What she sees in her sleep now are parts of images that float separately and that can’t be put together as stories. Her brain no longer tries to move in ordered sequences from one thought to another. It prefers to stop in a serene place. There is no reason to hurry, to look at her complex to-do list every day. The truth is that, until now, my mistress had not understood the feeling just being in the present. She feels now that her body is in liquid form and that it is able to dissolve into a larger whole, like a wave that is forever an intimate part of the ocean. In some ways, she can’t feel where her body begins and ends. I know that she is experiencing moments of peace and tranquility, the feeling of being connected to the universe. Her thoughts no longer whirl about, hurrying to the past or running to the future. For a long time, her guru and the books that she used to read talked about the miraculous place and time they called ‘nirvana’ that people doing yoga try to reach through meditation. Not until now did she understand what that meant. In order to experience it, she had to pay a very high price: in the eyes of the people, she no longer is a complete person.

 

*****

The neurologists call me and him two hemispheres in my mistress’s brain. For a long time, they were satisfied with the conclusion about our imbalance. From the point of view of the neurologist, the differences between our structure and function are not understood. Scientists do not understand our differences from the point of view of psychology and personality. They often look down on me simply because I do not have much ability in language and try to avoid working in logic and mathematics. I am seen as lazy, dreamy and slow. And even if I have an artistic temperament, they say that I have no true sense of discipline and hard work. On the other hand, he is often admired and valued for his wonderful knowledge of language and of numbers. They consider him to be the carrier of good sense, reason and intelligence and also of methods, structure and order. And even to some of them, he is the seat of conscious thinking.

 

It is true that I don’t really know how to analyze, debate or win an argument. However, it seems to me that if my mistress had listened to me and treated the two of us fairly, and if she had learned how to use our different abilities, and if she had encouraged us to support each other, to influence each other, and provide a sense of balance for each other, then it is probable that he would not have had to leave us. In that case we could both still be of benefit to the long term welfare of our mistress.

 

As for the machine installed in my body that can monitor and control emotion with a 90 second delay, I wish that my mistress had used it from time to time. She had forgotten her role as our mistress and as our guide. He and his staff were given a degree of authority that was so high, that he left no place for feelings and emotions. That destroyed us both. Now, without him, my mistress and I are adrift in an empty sky.

 

    

 

 

Please follow and like us: