Chùm nắng tôi treo trước gánh hát rong – CHU THỤY NGUYÊN

 

 

1.

ngày cũng như đêm, từng chùm nắng luôn được tôi treo để rực sáng sân khấu ngoài trời, rực sáng từng vai diễn của gánh hát rong / đường luôn mù bụi tầm nhìn phía trước / vẫn những con dốc ấy, những con dốc luôn để trượt mất vết tích thời gian / hoặc lắm khi chính những con dốc còn cố ngoảnh mặt đi, thả trơn tuột từng đám bụi đỏ vô tích sự / thị trấn luôn trầm mặc, đèo heo hút gió bỗng xao động hơn nhờ một gánh hát rong / lủ khủ đồ tế nhuyễn, chông chênh rương tủ, nhếch nhác phục trang, chênh vênh tuồng tích, quàng xiên lời thoại / và mỗi khi khuya khép lại, vẫn còn nghe, không phải tiếng tắc kè / hãy thử lắng nghe đi / một chút gì đó cơ hồ như tiếng nấc / liên tiếp những tiếng nấc âm vọng lại từ từng vai diễn, có lúc bỗng níu chặt, đôi khi lại buông thỏng / nhiều đêm, tiếng nấc như từ xa dội về, hao hao như tiếng đổ vỡ ủ ê từ lòng phố nửa khuya, hoặc chừng như ngay dưới phía dốc kia thôi / tôi liên tục xoa tay mình cố dỗ lấy giấc ngủ, nhưng ánh mắt nhân vật nữ trong bức tranh cũ, sót lại trong cái điếm canh bỏ hoang ngoài kia luôn ám ảnh tôi / ánh mắt ấy, hay đúng hơn là ánh mắt của Meggie luôn dõi theo tôi tinh nghịch / cũng có thể là ánh mắt từ chính vai diễn của nàng mỗi đêm luôn cuốn hút, quật ngã tôi ngay trên sàn đất đầy bụi đỏ này / rốt cuộc, tôi luôn nhận lấy cảm giác chập choạng, ẩn hiện bên tôi chẳng biết bởi ánh mắt của chính Meggie, hay ánh mắt trong tranh, âm thầm về với tôi trong điệp trùng đêm / Meggie đã từng nhiều lần khẳng định với tôi rằng, những chùm nắng tôi treo trước gánh hát rong chỉ được dành riêng cho nàng / chính những chùm nắng ấy hằng đêm luôn khiến vai diễn của nàng rực sáng hơn biết bao ánh đèn sân khấu ở các thành phố lớn.

2.

trong giấc mơ tôi, những đóa hoa hàm tiếu luôn nở dọc hai bên phố phường của thị trấn / tôi thấy mình luôn lặng lẽ, luôn âm thầm xô dạt mọi cản ngại để tìm nàng giữa những nỗi nhớ không thể lặng câm mãi / có lúc tôi muốn thét lên / nhưng dường như tôi kịp nhận ra, các bóng nắng chính tôi đã treo cũng đang bắt đầu rọi xuyên qua tâm cảm tôi, khiến có lúc bất lực, tôi tự vuốt lấy mặt mình thỏn dài ra như chông nhọn / tôi biết chính mình đang nôn nóng đi tìm nàng, dù nàng vẫn đang ở thật gần tôi mỗi ngày / tuy vậy, tôi đã rất rạch ròi, và chưa bao giờ tôi từng ngộ nhận giữa Meggie và các vai diễn của nàng / lắm lúc, đầu óc tôi có lao xao, hoang mang, nhưng hầu như tôi luôn kịp định thần lại / không đâu! / tôi chỉ đi tìm Meggie / Meggie!…/ mọi người có nghe rõ không? / Meggie chứ không phải các vai nàng từng thủ diễn / tôi không tìm vai diễn soeur Marguerite / tôi không tìm công nương Anne trong vở kịch cổ điển / tôi cũng không cần tìm nữ vũ công Diana trong vở Những Đóa Bồ Công Anh Bất Diệt / dù tất cả họ đều đẹp, dù họ thật quý phái, thật lộng lẫy bởi sự trợ lực của phấn son và xiêm áo / tôi miệt mài cả tuổi thanh xuân của mình để chỉ tìm được Meggie của riêng lòng tôi / một Meggie không phấn hương / một Meggie trong váy áo cũ, đã sờn vai / Meggie của tôi ngát hương đồng nội, cho dù của hoa hèn, cỏ mọn / một Meggie hàng đêm vẫn xoay tròn chiếc váy mộc mạc , đơn sơ của nàng trong tiếng khẩu cầm, hay đôi lúc tiếng phong cầm từ người cha già, ông luôn cần mẫn nâng từng bước chân đứa con gái rượu mình thăng hoa / chùm nắng tôi treo, và ánh mắt long lanh của Meggie luôn là mùa xuân của chúng tôi đang còn ở phía trước.

3.

lại vẫn là bóng đêm, và những chùm nắng tôi đã treo, đã luôn lấp lánh các sắc màu quanh gánh hát rong, và cả màu lụa / và nhan sắc cốt lỏi luôn là vầng hào quang của chính nàng, luôn đượm thắm hương đồng và gió nội / nhưng tại sao vẫn ánh mắt ấy? / ý tôi muốn nói đến ánh mắt của người con gái trong bức tranh cổ / đột nhiên từ trong tranh, nàng vừa đứng lên, vừa dắt tay tôi băng qua vũng tối / tôi thấy mình vẫn còn đang tỉnh bởi tôi vẫn kịp nhận ra giọng của Meggie đang rất gần đó, nàng đang rất da diết trong ca khúc Still Loving You / chung quanh người phụ nữ trong tranh lúc này, người ta mới bắt đầu bày tiệc vui cho đêm trác táng / bỗng dưng tôi thấy mình như một kỵ sĩ vừa trở về từ trận mạc, và đang được đón chào trọng thể / rượu đang trút cạn bầu, dư hương đang thấm đẫm mềm môi / chưa bao giờ tôi có cảm giác mình như chiếc khinh khí cầu trôi nổi, đang rất muốn tiếp đất, nhưng sao chẳng thể nào đáp được / cuối cùng tôi thấy mình như bị hất tung khỏi chiếc khinh khí cầu ấy, rơi tự do, và bỗng ngã sấp mặt xuống đất / nhiều lần tôi cố bật dậy, cố đứng lên, mãi cho đến khi được nhìn thật tỏ tường đôi mắt trong tranh, tôi cố lê lết tìm về chỗ gánh hát rong / tất cả bỗng vắng lặng, trống không / tôi cố lay gọi những gã hành khất đang ngủ vùi trong cái điếm canh bỏ trống / họ nhừa nhựa trả lời tôi đứt quãng với giọng còn ngái ngủ:

 

  • sáng mai….bão…lớn …sẽ đến / cô gái…. và cha cô ấy….đã dọn….đi rồi! 

 

lòng tôi như sụp lún, mọi thứ đã trở nên quá trầm trọng / ai vừa tắt chùm nắng tôi đã treo ngày đêm phía trước gánh hát rong?…

 

(Tháng 01. 2022)

Please follow and like us: