Huyền xưa-LÊ ÂN

Max Leiva/Guatemalan

 

 

 

 

(tặng B.P)
Người vẫn thường ngồi một mình khoả chiều mây ngơ ngác thầm từng giọt huyền xưa mưa tím gió triền sông
 
Trăng khoả tình sầu đông ngập ngừng ngón sóng mơn man em lạnh nhạt cuồng mê chật chội vòng tay mải miết dỗi hờn
 
Phút thinh lặng phiêu bồng vò nhàu bao âu lo vụn vặt đêm gì em bất ngờ khoả bờ môi hàm tiếu miền hương mọng gió…đòi hồn tôi rong chơi
 
Giấc mơ ngày khoả hương vào đêm thao thức ngọn đèn không nỡ nhạt nhòa giọt nước mắt em thầm thương mang rơi vào khuya ai đầy gió
 
Buồn thanh khiết từng xa xôi của nhớ ngày em khoả phù dung ghì câu thơ tôi lên cơn thánh thót mấy giọt rằm…
Please follow and like us: