Khuôn mặt-KIỀU GIANG

Tôi đi tìm khuôn mặt của loài người,
những khuôn mặt đang run sợ,
đang lẩn tránh sự cuồng dâm của tương lai,
đang nhạt nhòa trong những lằn roi
của kẻ cướp đang lang thang trên mọi nẻo đường,
những người đã chết,
những người còn sống,
đều không có khuôn mặt.
Sự run rẩy đã biến những khuôn mặt thành hư không.
Khuôn mặt biến mất trước những kẻ không có khuôn mặt.

Tất cả các ngôi nhà đều đóng cửa,
người ta nói với nhau  bằng ngôn ngữ của lửa,
những mối tình giãy giụa,
trong lời ca của sáng tạo,
trong tiếng thét của hủy diệt,
chân lý đã bị hãm hiếp,
tất cả đều không có khuôn mặt.

Ngoài kia tôi đang nghe bước chân sướt mướt của mùa đông,
những người mù khổng lồ
bàn chân rất vững chải
đang dẫm lên núi đồi,
đang dẫm lên dòng sông,
đang dẫm lên ruộng đồng,
đang dẫm lên biển cả,
đang dẫm lên hơi thở của mùa xuân,
đang chở mùa đông cho thành phố,
chở về những thổ mộ cho niềm tin.

Những chiếc lưỡi thèm khát lè ra trong bóng đêm
liếm trên những sợi dây cộng hưởng
của sự bất lương
tạo thành móng vuốt
làm cho những khuôn mặt nhão ra
những khuôn mặt biến mất
vì những tiếng thét,
loài bọ vi sinh tràn ngập,
cơn bão mùa đông lại ập đến,
tiếng rít như những làn roi
sự bạo tàn lõa thể, sự bạo tàn nhầy nhụa,
quất lên những giấc mơ,
quất vào sự khốn cùng.

Những dòng sông ốm đau,
Những thành phố ốm đau,
Không còn thể xác, không có linh hồn,
Những khuôn mặt bạo dâm lên những khuôn mặt,
Rồi tất cả các khuôn mặt đều biến mất,
Trống rỗng…

Please follow and like us: