Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Với nhận thức của con người vật chất thì những gì nhìn thấy, những gì đã xảy ra mới là chân lý. Thực ra, chân lý còn bao hàm những điều không nhìn thấy và những điều chưa đến. Ở những duy độ khác nhau, chúng ta sẽ có những vai trò khác nhau trong diễn trình chung này. Nền văn minh vật chất ở trái đất đã đạt đến thời kỳ hoàng kim của nhân loại nhưng họ lại quên đi một nền văn minh tâm hồn. Mọi thứ thuộc về đời sống luôn cần sự cân bằng. Và cán cân của sự sống ấy đang bị lệch nặng về vật chất. Vị trưởng lão đưa tay đẩy một áng mây trắng ra và một màn hình mây rộng lớn đang cận cảnh rác thải nhựa, lưới quét, xác máy bay, san hô và những loài thủy sinh hấp hối. Những loài tảo biển không ngừng nở hoa xanh, đỏ, không màu… bắt đầu theo từng đợt thủy triều nhoài lên mặt cát. Nếu được chọn một bộ phận đầu tiên cho lần tái sinh này các con sẽ chọn bộ phận nào? Vị trưởng lão như cũng đang hỏi chính mình.

– Con sẽ không chọn một đôi mắt cho ánh nhìn đầu tiên về thế giới hằng mơ ước bằng cách này. Con không dám nhận lại một đôi mắt sáng.

– Con không biết mình sẽ xoay sở thế nào nếu người ban lại một trái tim thanh khiết nữa. Lồng ngực con sẽ vỡ, sẽ thét lên từng cơn thống khổ. Con không thể nào đứng lại và nhận rằng mình là người có một trái tim.

– Con chắc hẳn nơi đây không còn tồn tại khái niệm thở nữa. Ở đây nếu người sống lại sẽ tiến hoá, thích nghi hai lá phổi thành hai quả đạn. Bất cứ khi nào họ muốn có một hơi thở bình thường họ phải thực hiện một cuộc công phá lồng ngực. Và một hơi thở dài sẽ khiến họ nổ tung và biến mất.

– Con sẽ không nhận lại tay chân và xác thịt. Con không dám một lần nữa nhúng mình vào nước dữ. Con không muốn bàn tay muôn kiếp lại nhúng chàm.

– Con không nhận lại giọng nói, ngôn ngữ của loài người hoạt thâm nữa. Con muốn chọn lặng im, hiện thực hoá những thiện lành. Con muốn làm một cánh chim bay, một cái cây trong cánh rừng xa thẳm…

Một cái phẩy tay khác của vị trưởng lão, những cánh rừng lở lói hiện ra. Những tiếng kêu rên kèm theo khói và mùi khét cháy của cánh rừng tự thiêu khiến tất thảy những sinh linh đang có mặt ở đây đều co cụm, đổ gục.

– Các con trở lại đây không phải để hốt hoảng, né tránh những điều chính các con đã tạo ra. Sự thật vẫn luôn ở đó và phụ thuộc vào cách nhìn của các con ở tầng thức nào thôi. Khi các con đã nhìn ra được tội lỗi, đã giác ngộ và sám hối thì thế giới đã được cứu rỗi một nửa rồi. Phần còn lại sẽ là một hành trình tiếp theo này. Sứ mệnh lần này của các con là sứ mệnh yêu thương. Mỗi các con hãy gửi đến ta một ý niệm về tự nhiên. Từ đó, các con sẽ có đủ tâm lực để khắc phục những điều các con nhận ra là đã sai lầm trong quá khứ.

 

***

 

Một chiếc bình gốm làm từ đất sét làng Hữu Xạ là tất cả những gì gia đình chuẩn bị để chào đón một sinh linh mới. Chín tháng mang thai, người mẹ luôn giữ tâm thanh tịnh, không giận hờn và muộn phiền dù chỉ là với một cơn gió Nam nóng bỏng thịt da. Chín tháng nằm trong “tổ ấm” là giai đoạn thiền đầu tiên để chuẩn bị một hành trình mới của thai nhi. Chiếc bình gốm rỗng tượng trưng cho vũ trụ, bao hàm tất thảy đất, nước, lửa, không khí và âm thanh. Thông qua giao tiếp cảm nhận, chiếc bình sẽ hình thành cân bằng một môi sinh tâm hồn đến khi sinh nở. Người mẹ thì thầm những lời cám ơn với hạt cơm lúa mới mà mình được ăn vào trong chiếc bình; cám ơn những giọt nước uống và tắm gội từ suối khe và những cơn mưa; cám ơn những thanh âm ru lòng người dịu lại của cỏ cây, đất trời; cám ơn những lay động, bão giông khiến cho con người thấy mình được bình yên, hiện hữu…

Làng mạc mờ dần trong mưa sương. Mỗi linh thể đều đã chọn được cho mình một tổ ấm. Thực ra, chúng ta đã luôn được tự quyết định cho mình nơi sinh ra từ kiếp trước; đã được chọn cho mình những người đồng hành, dẫn lối vào những mai sau thông qua từng kiếp sống. Biên đã quay về nằm lại căn buồng của mẹ. Căn buồng phên tre mùi cứt trâu khô dìu dịu. Những đêm trăng mùa hè, mẹ chống tấm liếp cửa sổ bằng tre lên. Trăng từ những ngọn đồi chảy tràn loang loáng đám lá sắn, tràn xuống mái tóc mẹ xoã bềnh trên gối. Biên bắt đầu theo mẹ vào những câu vọng cổ dài. Giấc mơ Biên men theo đường tơ rung câu hát chạy trên ngọn đồi, vin bóng tre đổ mềm như một cơn gió chạm vào vầng trăng dịu mát; giấc thơm như một chiếc lá trôi êm đềm trên sông im vắng.

 

Nắng nóng

Lũ dê ở cao nguyên Changtang cũng ngừng mọc len

Người cởi chiếc áo của mình dư giả

Mặc vào cho những cái cây

 

Nắng cháy

Những hồ muối mặn đắng, phương Bắc

Những khuôn mặt đắp bã trà bơ và cây Anda

Đang ửng vàng như trái mơ chín dưới chợ phương Nam.

 

Ladakh, Kashmir, Changtang

Dòng Sutlej vận mùi mơ chín

Vận dòng người cài hoa chen đá

Vận tiếng cười nông trang

 

Đoàn người đi như một dấu chấm than

Và gia súc là linh hồn du mục

Con đã sống một kiếp nào, lưng ngựa

Thồ mây bay qua đồng cỏ xanh rờn.

 

Con đã sống một kiếp nào, muối tảng

Chiếc sừng dê bao thế kỷ, xá lợi còn

Một bài hát vang lên trong tàng thức

Muối và mơ, lúa mạch rộ trên đồi

Tiếng chân ngựa nghe ra thành trâu Yak

Tiếng người im như máu mặn đập tim mình.

 

Con đã sống những kiếp nào gió cắt

Mưa đông thành khuôn mặt cha ông

Trăng vẫn đấy, nhưng mặt trời đã khác

Cháy vòng quanh trái đất, tử, sinh

 

Con đã sống những kiếp người vô thực

Bỗng thèm nghe tiếng mẹ gọi con về

Tiếng con dạ và đôi chân khẩn khoản

Quỳ dưới cây, nắng dung tội đầu trần.

 

Ngay sau khi xung động ý nghĩ  này của Biên được truyền đi, vị trưởng lão khép mắt lại. Những linh thể bắt đầu mờ dần, mờ dần trên bảng mây xanh. Từng dòng ghi nhớ sứ mệnh và nhiệm vụ xuyên suốt được gửi đi trên khắp thiên hà. Dưới những mái nhà bình yên của các ngôi làng Hữu Xạ, tiếng trẻ con khóc chào đời trong tiếng mưa êm đềm và cầu vồng nối đất trời rực rỡ, hân hoan.

[còn tiếp]

Please follow and like us: