Tôi ngồi lại một mình cùng năm tháng-ĐOÀN NGUYỄN ANH MINH

 

sẽ như thế nào nếu như một năm nữa cũng như mọi năm vừa qua, tóc của tôi tuy đã hơi điểm bạc một chút nhưng râu thì chỉ lún phún cằm, sẽ như thế nào nếu như một năm nữa tôi vẫn chỉ lặng lẽ trong nhịp trôi của thời gian, tôi cần nghe cohen hát nhiều hơn và cần nhiều thêm thì giờ để nhập tâm vào bukowski, tôi bỏ lại sau lưng tất cả chuyện học hành còn đang dang dở, người thân, những vật dụng không đáng để trong nhà, và ngay cả căn nhà, tôi sẽ ngồi xuống với khuôn mặt thất thểu ở một khu ổ chuột nào đấy hay trong một công viên, nhìn ngắm những vì sao đang dần lụi tàn trong thời khắc giao thừa, và không có pháo hoa, bởi vì dịch bệnh đang tràn lan trong phổi sống và trong không khí, chúng ta cần nhiều thì giờ hơn để một mình và nghỉ ngơi, một mình và nghỉ ngơi và cùng với rất nhiều nghĩ ngợi, nhưng đó chỉ là với những kẻ đã không chịu nổi tình thế thiệt thòi sau khi đã sống một đời quá tư lợi, tôi ngồi đây một mình, và đôi khi tôi thấy mình mãi mãi cần một mình trong tư thế đó, hoặc đi dạo dưới rừng cây gần một bờ suối, nhưng cuối cùng vẫn còn một mình, để đổi lấy khoảng thời gian vô cùng riêng tư, tất nhiên tôi phải chấp nhận tất cả mọi sự dè bỉu, mọi ánh nhìn thất vọng, tôi còn nợ guồng quay số giờ mà tôi đã mang đi, nhìn ngắm chính guồng quay ấy từ vị trí rất xa, để chối bỏ con người rồi cuối cùng là chính tôi, thứ tôi để lại duy nhất là một làn sương trong đêm để canh giữ đêm không bị xâm nhập vô tội vạ bởi những kẻ chỉ đang lợi dụng guồng quay, ngay trong đêm, tạo ra những thứ cũng gần giống với một phép màu nhưng đã bị đóng gói và dán lên tem giá

Please follow and like us: