Có khi chỉ là một tiếng tơ lòng-NGUYỄN THANH HIỆN

Josef Hofer /Áo

 

 

 

 

Như cơn gió nhẹ tràn qua cả bề cao khu rừng cổ, tạo nên tiếng rì rầm dài, không chắc/ As a breeze, flows through the heights of an ancient forest, and creates a long, uncertain murmuring/ GIACOMO LEOPARTI/THI KHÚC/MỐI TÌNH ĐẦU

 

từ đó người gãy đàn nằm im nơi hang động, tiếng đàn, hay hình thù văn hiến của lớp lớp phù vân, cách trang trải có tính tuyệt đối của tạo tác, có khi chỉ là một tiếng tơ lòng, âm thanh có vẻ đơn lẻ nhưng chứa cả nghìn triệu triệu năm tri thức, nghe, lũ chim bước khỏi miền nguyên thủy đến nằm im nơi bờ mộng nghìn tuổi, sông ngân lai láng vốn vắt ngang qua tầng trời, từ đó, từng thế kỷ vang lên tiếng hót vô tư mà lồng lộng núi sông, tiếng chim là ngữ điệu của thân thể hoàn vũ, thi nhân lớp lớp quì dưới chân niềm cảm hứng vô thể, biết chuyện, người gãy đàn chỉ trở mình nơi hang động, rồi bỗng một lần chim quên hót, cơn thịnh nộ hóa thành chuyện dữ, hoàn vũ lại sang trang, mưa sa bão táp, đông sang là bờ mộng ngàn mây không còn nghe tiếng hót của loài chim nguyên thủy, mùa đông ở quê tôi đến một con chim non còn trong tổ cỏ cũng hiểu được đấy là lúc hoàn vũ nổi cơn thịnh nộ, nhưng em bé trong nôi chỉ biết khóc thét lên giữa giá rét, em, tôi phải sửa lại cách thức bắt đầu cho cuộc tình thầm lặng của chúng ta

 

 

[Trong Những tổ khúc của nắng]

Please follow and like us: