Vũ khúc gã thi sĩ hoang-NGUYỄN THÁNH NGÃ

 

 

Bạn có thấy ngọn núi mọc thêm đôi cánh

Chấp chới bay lên tầng trời mộng tưởng

 

Đó là vũ trụ ảo

Một “vũ trụ ảo” thật từ công nghệ Meta Verse

Từ đây tôi có thể lưu diễn vũ khúc “Gã thi sĩ hoang” trong cách hoang nhiên

Tôi có thể biến từng câu thành giai điệu

Cả vũ khúc là một bài thơ từ tương lai bước tới…

 

Bạn có thể làm gì

Trong một xã hội tiếp xúc bị giãn cách

Bầu khí quyển ưu nhiên bị nhiễm khuẩn

Ngày càng biến thể toàn cầu

 

Vì thế,

Tôi tự biến thành tôi

Tôi không khẩu trang

Và tôi không gặp gỡ

Cái bắt tay đã thành khoảng cách

Vũ khúc bay lên ngàn cánh hạc

Kích hoạt niềm mơ ước xanh xao

 

Em ôi! Hãy ôm hôn chính mình

Lấp lánh từng nốt mặt trời và các vì sao

Trong giao hưởng đám mây

Chúng ta ở đây và không ở đâu

Trong thiên hà của mình

 

Vũ khúc không bao giờ kết thúc

Thế giới ảo biết bao biến ảo

Niềm thi sĩ triền miên…

            

[Bài thơ đầu năm /8AM  1.1.2022]

Please follow and like us: