Từng con chữ bay, Ta nhảy qua bóng mình-HOÀNG THỤY

Từng con chữ bay

 

Em thẹn thùng bò ra từ trang giấy
Phủ bụi mờ phiêu lãng như cô hồn
Mắt đen môi thắm như rắn độc
Cắn vào chữ nghĩa tan thành không
 
Nút vào ngây run như hoa dại
Trong bão nổi mập mờ da ngọt
Trắng hồng nhan sắc đêm hoang liêu
Nhả tơ nhả khói xinh như ngọc
 
Cuộn tóc thả từng con chữ bay
Tròn hai núm tình chảy thi ca
Gió nhập vào mỹ triết mê say
Âm thầm ta tụng nửa lời kinh
 
Kinh chữ kinh tình kinh xác ướp
Dưới vũng trầm luân trong cung nghiệp
Để rơi hạt nhụy trên cỏ ướt
Hôn thơm hôn dại suối đào chay
 
Say dại đêm nay say ngày mai
Nhan sắc mềm trong tay bình nhân
Sực tỉnh ái ân rơi đâu mất
Sơn hà tan rã dưới chân ai
 
Chảy vào tận nam việt giao châu
Trói thân vào ái lạc hoan sâu
Quên đi ngày tháng xa non nước
Đất cằn một cõi lòng nao nao
 
Cột chân vào sợi xích chơi vơi
Tàn hơi còn đâu miền buôn rơi
Da chìm mãi vào môi em khát
Tự do nào hạnh phúc trôi mau !

 

 

 

Ta nhảy qua bóng mình

Gửi Phạm Công Thiện

Nàgàrjuna trong tim lửa
Anh chảy theo Heidegger
Nietzsche gầm như sư tử
Anh nhảy vào cõi chơi
 
Phá vỡ dòng triết Tây
Tôn vinh Không luận thời
Nguyễn Du tơ tưởng mở
Đón người tình nguyên phôi
 
Thân xác phàm như lửa
Cháy tròn một cuộc chơi
Sương hồng muôn năm khói
Miller cuồng nga mi !
  
Nhẹ nâng hồn triết Việt
Cái  con mơ màng
Trong nguồn mỹ nhân nước
Vỡ bùng tuổi xuân xanh
 
Người tình hát ca khúc
Năm con mùa Paris
Thanh Hoài vào biển dục
Xô tàn thân lưu li
 
Bay qua hương khói cũ
Trở về chùa vàng mây
Mười lăm năm hoang dại
Nay lại về nguồn thơ
 
Ly rượu nào ta say
Garden Grove trời
Dắt tay người tình lạ
Đi cho hết đêm nay
 
Hết rồi đêm hoang vu
Ta nhảy qua bóng mình
Bên thềm đại dương mộng
Cánh bướm chiều lung linh !
 
Thi nhân “đã đi rồi”
Như lộ diệc như điện
Cửu Long ca Tây Tạng
Úm ba la chiều mây !

 

 

 

Please follow and like us: