Mùa biến dị 21-QUỲNH IRIS DE PRELLE

John McKie /Anh

 

 

 

 

Trường đi hc T do

Nơi Eric làm việc nhiều năm trong giảng dạy và nghiên cứu. Đây cũng chính là ngôi trường đầu tiên ở thành phố này do tư nhân sáng lập, trong đó có gia đình Eric trước đó cùng tên sáng lập. Bố mẹ của Eric học ở một trường danh tiếng Catholic có bảng xếp hạng số 1 châu lục. Eric và anh trai học tại đây thời đại học. Lyly học về nghệ thuật biểu diễn ở trường Hoàng gia từ nhỏ. Mỗi chiều tối đi làm về, Lyly đều cập nhật thông tin cho Eric về tình hình dịch bệnh dù tin tức thế nào cô đều gửi qua mail cho anh và mẹ cùng mọi người trong nhà. Eric làm khoa học nên anh khá bình thản trước mọi sự cố hay biến động, kể cả chính trị. Có lần Eric nói chúng ta ai cũng có thể mang virus và có mầm virus, nhất là đối với người có sức khoẻ không tốt thì virus tấn công mạnh hơn, dễ tổn thương hơn. Nên em yên tâm, mọi việc sẽ ổn, mình giảm đến chỗ đông người và luôn rửa tay sạch sẽ. Dù môi trường sinh viên của Eric khá đa dạng nhưng nhà trường và khoa cũng chủ động  mọi việc.

Sau kỳ nghỉ, đi làm trở lại. Tối thứ 6 về nhà, Eric báo tin, internet ở văn phòng của anh bị mất, chưa rõ nguyên nhân. Lyly hốt hoảng, vậy thì sẽ làm việc thế nào?

Tuần tới đi làm trở lại, để xem sao, em yên tâm. Eric nhẹ nhàng.

 

[trang trắng] 

 

 

Ngt kết ni, mt s lng im

Thế giới đã kết nối với nhau qua đại dương xa xôi, qua những đường bay không nhìn thấy chân trời. Bây giờ thế giới đóng cửa lại, những chuyến bay bị huỷ, những cách ly, những hậm hực chiến thắng giữa những khổ đau, mất mát. Loài người chia rẽ nhau, cho những kẻ đứng ở một góc nào đó, cười cợt nhả đùa vô ý hay cố ý một cách tính toán và âm mưu.

Cuộc bầu cử ở Hoa Thịnh Đốn, có bàn tay của những kẻ xấu, làm thay đổi kết quả.

Cuộc bầu cử ở UK, có những bàn tay bẩn thỉu khác, chia rẽ liên hiệp và thế giới.

Họ bắt đầu tấn công, lan rộng. Những virus tưởng như vô hình, những kẻ gián điệp mạng hay những chính sách xâm lấn bằng những con đường trong bóng tối.

Virus tấn công trực tiếp lên người, như những cảnh báo trực tiếp, sự đe doạ tính mạng cũng như chia rẽ toàn nhân loại. Họ thu xếp, sắp đặt bài bản, theo đúng thời gian.

Chúng ta quen sẵn sự sắp đặt, sắp đặt cả những chuẩn bị, phòng thủ nó, chúng ta không quen sự đối đầu trực diện, bất ngờ đến và giải quyết nó bằng sự bình tĩnh hay hiểu biết với những phương pháp, thói quen từ hiểu biết… bởi như thế, trải nghiệm không có, kinh nghiệm không có, chúng ta sống trong sợ hãi, nhìn người khác không bằng sự cảm thông trắc ẩn mà bằng lòng thương hại. Một người bị nạn, chúng ta không giang tay ra giúp mà chúng ta phán xét tại sao bị hại, tại sao để xảy ra. Chúng ta không đủ lòng dũng cảm để che chở cho ai mà chúng ta luôn nhìn thấy kẻ khác đáng thương, ngu độn. Chúng ta thích chiến thắng trong những ma lanh, lừa dối chứ không phải sự minh bạch công khai.

Please follow and like us: