Nhớ để mà quên-NGUYỄN ĐÌNH CHÍNH

Egon Schiele/Áo

 

Cố nhớ mãi một bài thơ dài gần trăm câu được viết vào những ngày
đầu tiên trở về Hà Nội vào cuối năm 1976. Bài thơ này được báo Văn
Nghệ HnvVn tặng giải thưởng năm 1982,  sau hơn một năm được ạnh
Phạm Tiến Duật đăng lên báo Văn Nghệ HnvVn

 

Anh nắm tay em anh nhìn vào mắt em
Xa cách hết rồi ta về gặp lại
Mùa hạ cũng hết rồi mùa thu đang tới
Con ve sầu đã bò xuống gốc cây
Sấu rụng bên đường quả sấu mầu nâu
Quả chát quả chua của mùa hè đã rụng
Và đàn chim kết thành bầy xao xác
Đã bay đi về mọi nẻo chân trời
Mùa thu ơi
Cỏ cây chia tay với cỏ cây
Bầy chim giã từ thành phố
Nắng cũng nhạt rồi
Gió phiêu bạt bay đi
Thiên nhiên thì chia tay
Mà ta thì gập lại
Như cánh diều bay qua cơn gió nhớ
Anh lại về Hà nội tìm em
Chúng mình đi bên nhau
Đi mãi bên nhau
Qua nhịp cầu cong rẽ vào lối phố
Đây phố dài phố chéo phố ngang
Ai đứng đợi ai bên khung cửa sổ
Ngã tư Tràng tiền vẫn đông như thế
Trời đang mưa mà xe đạp vẫn nhiều
Hà nội đâu rồi những năm tháng sục sôi
Những đêm thiếu dầu ngày khan củi đốt
Phiên chợ họp giữa hồi còi báo động
Năm cửa ô khói lửa mịt mờ
Hà nội đâu rồi Hà nội của ta ơi
Ngõ nhỏ mùa thu mưa bay lơ đãng
Nhớ nhớ quên quên
Nhớ bậc cầu thang nói lời ly biệt
Phút lặng im
Ửớt đầm nước mắt
Ai ra đi sẽ không có ngày về
Hà nội đâu rồi
Hà nội của ta ơi
Năm tháng ta yêu đã biến mất rồi
Ai còn níu lại
Nhớ hương tóc ai thơm mùi Hà nội
Nhớ vóc dáng ai mềm mại dịu dàng
Hà nội lang thang
Hà nội hôm nay
Anh nắm tay em
Đôi bàn tay …
Đôi bàn tay cô gái Hà nội
Đôi bàn tay có mùi nắng mùi gió
Và đẫm mùi dầu hoả
Đôi bàn tay
Ôi …đôi bàn tay
Ôm choàng ai …
Phút gập lại
Ngỡ ngàng .
( xin lỗi, không thể nhớ lại được nữa )
Please follow and like us: