Thơ không thơ-VŨ TRỌNG QUANG

Hiện hữu tiến hoá huỷ diệt đóm tàn bùng lên ngọn lửa tiếp tiếp diễn sinh ra chiến tranh sinh ra tình yêu sinh ra hơi thở thơ hỏi thở
nói mãi về thơ nói mãi về chán chường không nói về thơ còn chán chường hơn_ trà dư tửu hậu nhiều khi không cần thiết_ nói về thơ không đếm xỉa chữ nghĩa vừa dư thừa vừa thiếu thốn _đập phá đền đài cũ đã khó xây kiến trúc khác lạ còn khó hơn khó hơn
Tưởng đã chạm đỉnh cao tay với hoài không tới tưởng đến phương trời Tây phương Tây Ninh chân còn vướng Gò Dầu_Sài Gòn trung thành nơi chốn bất tận vượt qua cố định.
Một cánh chim trúng thương vẫn cố mãi trên đường bay
nhìn lên bầu trời đếm sao rơi ngàn ngàn năm không đếm hết _thạch sùng săn côn trùng chưa lè lưỡi rơi sao khỏi tường trọng lực ngã té
ngã tư đèn xanh đèn đỏ đèn vàng vừa thôi thúc vừa trì kéo gạch nối giữa hai điểm liền nhau
nằm gác tay lên lên trán suy tư đã chìm vào giấc mơ nói mớ thơ ơi thơ ơi thơ
thơ là cuộc đấu vật với chữ _hiệp đầu chữ nốc ao hiệp nhì thơ thắng lại hiệp ba bất phân thắng bại
cánh cửa lớn đóng thì cửa sổ mở ra chân trời ánh sáng lùa vào thơ có chỗ thở thơ hỏi thở thơ vừa là thơ vừa là không thơ
Tiên tri ranh giới giữa thơ & văn xuôi sợi tóc đi tới xoá nhoà _tiên tri có thể hoang tưởng nhưng tiên tri vốn tiên tri thơ là vậy.
Please follow and like us: