Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Willie Jinks /Mỹ

 

 

 

 

Trong hành trình dài ở những cánh rừng sâu của mình, Biên cố gắng tìm một vết tích của loài vượn người đã rụng đuôi tiến hoá để thấy được sự khả dĩ trong việc thay đổi nhận thức của con người bằng cách đánh động lòng trắc ẩn về nguồn cội của họ, có thể lấy hình ảnh núi rừng, biển cả thuở ban sơ để phục hồi bản chất thuần hậu của họ. Nhưng Biên đã không thấy được một kí ức vượn người nào trong những lần hồi quy cả. Điều Biên thấy được là, vượn người thực ra chỉ là một hình thái tồn tại khác của linh thể. Họ được sinh ra bởi sức hấp dẫn của âm thanh sinh trưởng của cây cối, bóng mát, ánh sáng, sự thuần khiết của đất, nước và môi sinh. Họ chỉ tồn tại ở nơi họ có sự tương thích. Họ không xâm lấn và không huỷ diệt môi sinh. Cuộc sống của họ là đời sống tự nhiên không tích trữ, không gian lận, không mánh khoé, không đổ thừa. Đó là một cuộc sống thuận tự nhiên khoa học nhất. Con người là một hình thái tồn tại độc lập khác, không liên quan gì đến vượn người hay nằm trong chuỗi tiến hoá nào. Con người là một sinh thể được tạo ra để cầm tù những linh hồn không còn phù hợp trong diễn trình tiến hoá. Sự mất đi kí ức, sự trói buộc trong những cái hữu hạn gọi là ngũ quan này cộng với hiệu ứng tà lượng của đám đông, con người sẽ cùng nhau trong một hành trình của sự tự hủy diệt. Con người chỉ tôn sùng những thứ phát ra được cái mà họ gọi là tiếng nói, ngôn ngữ chủng loài mình. Họ coi tiếng nói của tự nhiên là điều mơ mộng, sự nổi giận của thiên nhiên cũng là điều thơ mộng. Họ phấn khích và đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác về những phản ứng của tự nhiên. Họ kì vọng những đứa con chịu bạo lực, ghẻ lạnh, bất công,… sẽ thành người dịu dàng, quân tử, bao dung và đầy yêu thương. Họ kì vọng những đứa con mà họ làm cho khuyết tật từ nhỏ lớn lên sẽ thành người tự tin, hoàn hảo và hạnh phúc. Họ bỏ qua những cảm xúc, những hành vi tồi tệ của mình đã gieo để mong nhảy cóc đến một tương lai huy hoàng, yên ấm. Đó là lý do tất cả đang rời bỏ con người, là lý do để con người mãi loay hoay tìm nguồn gốc của mình mà chưa tìm thấy được. Trong một tổng thể vật chất luôn cần sự đứng yên trong nhiều chuyển động, luôn cần một nhân tố xác định đứng yên trong sự hỗn độn. Con người đang sống như những tàn lửa trong gió_ vừa bay, vừa sáng, vừa cháy_ và luôn thấy mình đẹp rực rỡ.

Chín tháng mười ngày là một khoảng thời gian đồng thời cũng là một dung lượng hoàn hảo để một sinh mệnh tồn tại ở thế giới này. Khi mang thai, người mẹ cần có một khoảng thời gian đủ nhiều trong ngày để hướng dẫn thai nhi kết nối với thế giới bên ngoài, cần có sự tĩnh lặng cần thiết để thai nhi cảm thụ và định hướng người mà nó sẽ trở thành. Tất cả năng lượng tự nhiên đều có sự điều hướng từ người mẹ và mức độ khai mở của linh thể mới. Cỏ cây cũng là con; nước, ánh sáng, đất, gió, lửa,… tất cả đều ở trong con; và con cũng là tất cả. Chúng ta không mưu cầu thay đổi con người; chúng ta chỉ có một mong ước, một nguyện cầu rằng con người sẽ trở lại là con người thông minh và nhân ái.

Việc đầu tiên, cha sẽ nói cho các con biết về sự hình thành ngôn ngữ. Ngôn ngữ có trước hay hành động có trước? Khi các con được sinh ra, các con chỉ có một biểu thị khóc. Khóc rõ ràng là một phản ứng có cảm xúc chứ không phải là một điều tự nhiên của mọi đứa trẻ mới được sinh ra; khóc vì chúng con có xúc giác, có cảm xúc. Khóc vì một tác động vật lý là bị kéo rớt, bị cắt dây cuống rốn, bị móc miếng. Nụ cười sẽ đến sau; đến từ lúc các con được ủ ấm, được bú no, được mở mắt và nhìn thấy ánh sáng, màu sắc; đến từ lúc nhìn thấy mẹ cha, được nghe thấy tiếng hát ru, tiếng cười nói thân thuộc xung quanh mình. Ngôn ngữ kế tiếp sẽ đến; ngôn ngữ là thứ hoàn hảo nhất của quá trình lớn lên này. Ngôn ngữ là những gì mà tất cả các giác quan thôi thúc con hình thành; ngôn ngữ là sự tích lũy, chắt lọc tinh tuý nhất từ mỗi cá thể. Khi con nói, tiếng nói của con sẽ đại diện cho con, mọi sự chỉnh sửa chỉ có giá trị tiếp nhận khi con thực sự nhận biết được những gì mình đã nói. Vì thế đối với con người, từ “Mẹ” luôn được thốt ra đầu tiên trong quá trình học nói. Mẹ là một từ đầy đủ, ý nghĩa nhất, một từ tinh tuý và có âm thanh rung cảm thiêng liêng nhất đối với mỗi con người. Từ Mẹ bao hàm sự gần gũi nhất, trọn vẹn nhất. Các con hãy liên tưởng về mọi thứ xung quanh một chút nhé: Cây cối, không khí, nước, đất… những gì luôn nhẫn nại bên ta dù ta có như thế nào đi chăng nữa, thì đó được gọi là Mẹ của ta: Mẹ Thiên Nhiên! Và ngôn ngữ của các con là phương tiện để biểu hiện con, để phản ánh hành động của người khác. Các con hãy sử dụng ngôn ngữ luôn được logic với hành động. Mọi sự tuỳ tiện, bâng quơ cũng đều được coi là xả rác bừa bãi. Rác ngôn ngữ là một dạng rác mà độ ô nhiễm, lây lan của nó khó nhìn thấy, càng dọn sẽ càng lây lan. Nói cách khác, đó là một loại ô nhiễm không có hướng giải quyết triệt để.

Về đôi nhắt nhìn: Các con đã đi qua nhiều kiếp luân hồi vội vã và nghĩ rằng con người chỉ nhìn thấy nhau bằng đôi mắt mở. Đúng vậy, con người chỉ nhìn thấy thế giới trong tầm nhìn hữu hạn của một đôi mắt mở. Nhưng các con có biết không, mỗi tế bào cấu tạo nên chúng ta đều là một con mắt tinh anh nếu ta cảm nhận được sự tồn tại của nó. Việc nhìn thấy ở đây, trong đời sống thực sự của các con sau này, là sự thấu hiểu thế giới, việc nhìn thấy của tất cả các giác quan tĩnh lặng. Cái nhìn thấy không phải là một vật chất hữu hình nào nữa mà có thể là những rung động, những cảm giác, những điều gì đó chưa xảy ra hoặc chưa hình thành. Có vẻ khó hiểu, ý cha muốn nói: thực ra mọi thứ đã, đang và chưa xảy ra ở thế giới này đều có những dấu tích, chuyển biến, báo động ở đấng mà ta gọi là Mẹ Thiên Nhiên.

Khi mở mắt để có ý nhìn, con sẽ có thể nhìn thấy những điều con thích thấy. Nhưng nếu nhắm mắt lại để nhìn, con sẽ thấy được điều thế giới muốn con nhận ra. Nào! Các con hãy khép mắt lại và nói cho cha nghe các con thấy được điều gì?

– Thưa cha, con nhìn thấy những tổ chim nhỏ lấp trong tán lá trên những cành cây lớn trong khu rừng. Bây giờ đang là buổi sáng, mặt trời lấp lánh xuyên qua kẽ lá, những đường sáng mịn màng tiếp trên đám lá mục. Có vài con ếch nhỏ vừa nhảy trên xác cây khô. Con thấy một bông hoa vừa đội rớt giọt sương đêm nở bung thơm lừng. Tiếng chim hoà với tiếng suối chảy và ánh sáng rộn ràng. Con thấy những đôi chân trần của người già đang bước đi trên cỏ. Con thấy con đang nằm dưới cỏ, bàn chân người già thật ấm, thật êm; mỗi bước đi, người để lại một lời yêu thương và cám ơn. Cỏ cây cứ vươn dài, tươi xanh, toả mát.

– Con thấy mình đang nằm trên một tảng đá lớn dựng đứng. Trái tim như một cực của nam châm đang dính tấm lưng con vào đá mềm. Hơi mát bốn mùa từ tảng đá đang thẩm thấu vào người con. Mùi thời gian bay ra từ cái miệng khép hờ, bay ra đôi lỗ tai, bay ra từ những chân tóc đang phất phới. Con thấy mẹ đang nằm bên, xóm giềng họ hàng đang nằm bên, con đi qua và viếng thăm hết mọi cảm xúc của họ. Họ cũng như con, như không khí đang toả ra khắp trời, hân hoan, hạnh phúc.

– Con nhìn thấy những con cá heo đang búng mình lên không trung. Dải nước văng ra từ thân nó có màu hổ phách, từ những chiếc đuôi cong tạo ra một vùng xoáy ánh sáng thẫm, sự khuếch đại tăng dần tạo thành một đường hầm ánh sáng đặc. Từng cơn gió mạnh đẩy khối ánh sáng liên tục chuyển màu ấy về phía khu rừng. Đại dương như một tấm kính phản quang hắt một tia lửa mồi tím ngắt. Khu rừng bốc cháy dữ dội. Con nghe thấy tiếng kêu đớn đau của những con chim chưa nở; con nghe thấy tiếng gầm rú của những con thú chưa trưởng thành, tiếng nổ của những tảng đá lớn, và sự quặn thắt của con suối, con sông vừa thức dậy.

– Thưa cha, có phải mọi thứ đang tồn tại xung quanh con người đều biểu thị con người không, cha? Trong những cơn hoảng loạn đó, con không thấy bóng dáng con người nào cả. Con chỉ thấy khuôn mặt của ánh sáng, của lửa, của nước, của lặng im…bị bao trùm bởi một sự giận dữ khủng khiếp, một sự rũ bỏ lạnh lùng ghê rợn nhất. Có phải chúng ta cũng là nước, lửa, không khí hay mọi vật chất khác mà chúng ta tác động không? Và cơ thể con người có phải cũng chỉ là một phương tiện để ta biểu thị nguồn gốc năng lượng của mình không? Có phải chính cơ thể vật lý của chúng ta mới là bậc thấp nhất của dạng tồn tại năng lượng của vũ trụ?

Vậy là, với một bài thiền nhỏ này, các con đã thấu suốt chính mình. Khi ta biết cách sử dụng một giác quan như ý nó tồn tại thì những giác quan khác sẽ theo tuần tự ấy mà vận hành. Sự sáng tạo hợp lý, tốt đẹp sẽ sinh ra từ sự thấu cảm của vạn vật.

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: