Vậy cuối cùng thơ ca là gì-ĐOÀN NGUYỄN ANH MINH

 

 

 

 

vậy cuối cùng thơ ca là gì nếu không phải sự quên lãng, nếu không phải một căn nguyên mở đường cho không ngớt những hi vọng mới mẻ có phần phù phiếm, một vẻ đẹp phi lý đến bất thường từ những chỗ bất cập về ngữ pháp hay tính bản địa của nhiều phương ngữ, sự giam cầm của một con người bên trong nội tâm của chính họ hay con đường duy nhất để bộc thoát cho những trí tuệ không bao giờ buông xuôi trước những hiểu biết về chính mình, để đặt một dấu hỏi với thơ ca, chính thơ ca sẽ lại đặt một dấu hỏi lớn hơn về chính nó, thông qua những ẩn dụ được xem như là bùa chú không được mấy chính chủ của từng thế hệ truyền thừa cho nhau, chúng để lại không dứt cho ta những sự hoài nghi về tính nguyên bản của một bối cảnh đạo đức mang tầm chủng tộc, từ rất nhiều chi tiết vụn vặt, tuy nhiên thơ ca không ở đó để phát xét bất kỳ một ai trong số chúng, ngược lại giọng của nó giống với một gã say rượu cô đơn đang thủ thỉ với chúng ta hơn về những câu chuyện còn chưa tìm được lời kể, rồi luôn luôn nhanh chóng bị một hiện thực quá nhiều cách để suy diễn giật một đoạn giây dài làm méo mó tính khải thị manh mún phút ban đầu, từ khi thơ ca bước lên vũ đài ánh sáng của một ngành công nghiệp, thì ở đâu đó trong các bảo tàng ít ỏi còn sót lại, với quan điểm được đa số giáo sư văn học đến từ nhiều nền văn học có tiếng nói hơn hẳn nền văn học thấp bé như chúng ta cho là, thành trì cuối cùng của những đấu tranh bất bạo động đối với tên thực dân khổng lồ quên lãng, những người thăm viếng luôn phải ngạc nhiên trước mỗi chỗ có một câu thơ mới được đọc lên giờ đây, khoan nhận xét sự hay dở, đều có cả một hệ thống ròng rọc tinh vi đào xuống sâu hơn khả năng một con người nếu để thuận tự nhiên phải mất rất nhiều thời gian và quá trình

 

 

Please follow and like us: