Ký ức tôi-TRẦN QUỐC TOÀN

 

 

là tôi, đứa trẻ chân đất đội nón lá chăn bò bỏ quên lọn khói đốt đồng trong cơn mưa chiều quê lam lũ

trở về rút đụn rơm chất đầy máng và vuốt ve chú nghé con mới chào đời

bầy phù du hát hoài bài ca lửa đèn dầu

ngoại ngồi nhai cơn gió mùi trầu sau tấm phên lá

 

ngoại ơi,

gió đông rón rén lần giở linh hồn ngoại đi xa mãi

mùa tang trắng cháu vừa vớt được con cá bống bông rồi thả

để cúi đầu và buồn bã nhìn núi sông thao thiết kể chuyện luân hồi

 

là tôi, những năm cầm tờ năm trăm đồng mua ổ bánh mì ăn trong cơn lạnh và rét mướt

đến cổng trường cứ thèm mấy con tò he nặn bằng bột mì

có lẽ, tôi mê tôn ngộ không,

trống giục vào lớp mà mắt cứ lưng tròng…

 

ấu thơ ơi,

tôi về lại trên chính ký ức tôi

như nhẩm lại phép tính nhân chia cộng trừ giữa đời hối hả,

thiên nhiên như ngôi nhà lớn mà mỗi đêm tôi thức nhìn những ngôi sao giăng đầy ánh sáng

tôi tâm linh tôi từ phía cánh đồng làng

nơi mặt trời mỗi sáng thắp nắng trên thôn xóm cây trái chim muông thức giấc

niềm vui sinh khởi lúc hồn tôi trở về làng

để làm một đứa trẻ lang thang trên miền cát trắng quê mình…

Please follow and like us: