Tôi nhìn thấy tôi lẫn vào hoang dã-NGUYỄN THANH HIỆN

Unknown Impressionist

 

 

 

 

Có lẽ trong lúc này đây bạn đang mở những cuốn sách linh tinh những cuốn sách bạn không viết nhưng là những cuốn sách bạn định viết và xóa bỏ/ Perhaps at this moment you are leafing through the diverse books which you didn’t write but which you intended and discarded/ JORGE LOUIS BORGES /BI CA [ABRAMOVICZ] 

 

 

 

những phả hệ của khổ đau, hay trầm trọng hơn, những phả hệ của tuyệt vọng, thật ra, hết thảy chúng, vào một lúc nào đó trong quãng nhân gian vô định, bỗng vô cớ hiện ra, những bức trường thành u ám, chữ nghĩa bắt đầu khuấy lên thứ cảnh tượng sầm uất: sự ra đời tên gọi các thứ hệ thống, hệ hình, hệ lụy, những thế kỷ trôi qua, văn hóa hơn, nhưng con người lại sản sinh ra quá nhiều thứ nỗi buồn, cho đến lúc chúng có thể thành phả hệ, cho đến lúc có thể có một triết học về u ám giăng mắc mọi ngõ ngách đời sống, nhưng vì sao tôi lại chẳng nhìn thấy chút u ám nào trong tiếng hót của chim, hay trong tiếng gọi mưa của lũ ếch nhái trên đồng làng, hay trong tiếng gù tình của lũ cu đồng trên bờ tre trước ngõ, hay trong cách thức đi lại giữa những tháng ngày của lũ thú trên rừng, em, tôi đã mường tượng được lời em, tôi phải mường tượng ra lời em để phác thảo cho những chuyến đi, tôi đang một mình giữa rừng đầu nguồn, và đang sáng lên trong nghĩ ngợi màu trắng hoa muồng, rồi như con nai buổi sớm nhìn thấy bóng mình nơi dòng suối, tôi nhìn thấy tôi đang lẫn vào hoang dã, 

 

 

 

 

[trong Những câu chuyện viết bằng bụi]

.

 

Please follow and like us: