Đứa con oan nghiệt-VÂN PHI

 

 

 

từ khoảng đêm rỗ hoang qua quầng khói thuốc

bước chân liêu xiêu.

đứa trẻ hư của tám năm về trước

là con

nay đã khác nhiều…

 

mẹ à, thế gian này trập trùng cạm bẫy

có ai thương con bằng chính gia đình

cha đã bỏ chúng ta đi với người đàn bà khác,

mỗi đêm dưới khuya trăng mẹ thầm khóc một mình

con biết

nhưng chỉ dám lặng thinh

dõi theo nỗi đau bủa vây trên xác thân gầy guộc

năm tháng mãi xót xa.

 

mẹ từng bảo con rằng, hãy đối diện với tất cả những ký ức đã qua

đừng bao giờ dừng bước trước những nỗi đau bởi nó khiến ta khổ mãi

thế tại sao mẹ… âm thầm dừng lại

chưa một lần dám khóc trước mặt con.

 

ngày mẹ về với đất

vĩnh viễn nghỉ yên dưới nấm mộ sâu

con không một giọt nước mắt

những gào xiết tâm can réo hú trong đầu

con đi.

đi mãi.

biệt xứ…

gởi những đau thương nằm lại

bên mộ cỏ người thân.

 

tám năm, có đủ cho những chai sần

giữa dòng đời nổi trôi cay đắng

con vẫn là thằng bé lầm lì giữ những riêng tư thầm lặng

chưa bao giờ khóc nổi mẹ ơi!

 

những viên thuốc mung miên khói đời

đốt cháy linh hồn con trong oan nghiệt

con biết

sau những giây phút thăng hoa mãnh liệt

là con đang tiến dần về với tàn tro

 

phải làm sao đây mẹ à?

hôm nay, con thấy một người phụ nữ đã khóc òa khi đứa con mình sống lại

sau cơn sốc thuốc quá liều

những viên thuốc đỏ xanh kia chẳng thể nào thay thế được những thương yêu

mà bao người có lẽ cả đời cũng không bao giờ hiểu được

 

con muốn trở về

là đứa trẻ của tám năm về trước

con muốn trở về

để một lần được ôm mẹ khóc thật to

Please follow and like us: