Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Helen Martins [Africa, 1898-1976 ]

 

 

 

 

Những đứa trẻ trong làng thường đứng nói chuyện với nhau dưới những hàng cây xanh, dưới những buồng chuối đủng đỉnh sau hè, dưới gốc cây chòi mòi thõng từng chùm quả xanh non. Người cha luôn bước ra sau cùng khi bọn trẻ đã cùng nhau hái quả và hát hò. Sau mỗi buổi nói chuyện, dáng đi của người cha bớt chậm chạp lại một chút. Dường như những điều cần truyền lại, nỗi nhớ về tiền kiếp của ông đã đầy và nặng như những chum nước mưa trên sân tháng mười.

– Cha ơi, có phải thức ăn đã làm cho người lớn có những bước đi nặng nề? Có phải thức ăn đã làm con người chậm lại? Chúng con ở đây đều có những đôi chân thoăn thoắt, có đôi mắt nhìn nhanh như tia chớp. Chúng con có giọng nói trong trẻo và cao vút, còn người lớn, người già họ lại chậm dần và luôn thở dài?

– Tất cả những gì hình thành nên sự sống đều là một món quà. Thức ăn là một món quà. Không khí, lửa, nước, ánh sáng… là một món quà. Khi chúng ta bắt đầu biết cách cho và nhận là lúc chúng ta biết cúi xuống, thấy mình bé nhỏ và hàm ơn. Nhưng sự chậm chạp phần lớn  đến từ nỗi nhớ và trách nhiệm với tháng năm.

Thức ăn nuôi sống cơ thể vật chất của chúng ta, nuôi dưỡng linh hồn của chúng ta và thức ăn cũng giết chết chúng ta. Thức ăn mang đến hạnh phúc và cũng mang lại tội lỗi. Sẽ luôn có những quy tắc của vũ trụ về thức ăn, về cuộc sống mà mỗi người đều có khả năng nhận biết. Nhưng sự nhận biết ấy luôn đến trễ hơn so với thời gian của một đời người. Và có những người qua nhiều kiếp vẫn không đến được với nhận thức đó.

Quy luật thứ nhất: “Mùa nào thức ấy”. Cây trái, củ quả, hoa lá… luôn theo sự vận hành chung của đất trời mà đơm hoa kết trái theo đúng mùa nhất định. Quy luật này có thể gọi là quy luật âm dương. Mọi thứ sẽ tốt nhất khi ở trạng thái cân bằng. Sự hài hoà chỉ mang tính tự nhiên, không có yếu tố thích nghi hay đột biến. Các con hãy nhớ rằng, tất cả mọi sự tồn tại trên đời đều có nguyên nhân và quá trình của nó. Và sự mất đi hay diệt vong cũng không ngoại lệ. Các con đang ở làng Hữu Xạ lúc này bởi vì các con đã có ước hẹn ở tiền kiếp.

Quy luật thứ hai: “Vừa là phải, quá thì quắt”. Thế giới này là một thể thống nhất, và con người hay sinh vật khác đều là một mắc xích có vai trò nhất định trong chuỗi tiến hoá này. Con người luôn nghĩ có thể điều khiển, thay đổi được mọi thứ nhưng con người đã ảo tưởng, đã lầm lạc. Chúng ta khiến đời sống của các sinh vật khác trở nên chóng vánh; rút ngắn tuổi thọ, vòng đời của các sinh vật khác bằng lòng tham của mình với cái tên mĩ miều: “Nhân Tạo”. Những cái cây nhỏ mang trên mình đầy trái nặng như kiểu bắt ép một đứa trẻ tuổi vị thành niên mang thai. Những con vật không có đời sống tự do của nó nữa. Những con gà, heo, bò… đứng một chỗ chỉ để ăn, đẻ trứng, bị lấy sữa và lấy thịt. Trong bộ gen ghi nhớ của chúng không có hình ảnh của tự nhiên. Sản phẩm của chúng là sự lai tạo, ép buộc và bóc lột. Con người cắt đứt sứ mệnh của những loài sinh vật khác và không rõ sứ mệnh của mình đến với hành tinh này là gì! Năng lượng thức ăn đến từ những sinh vật nô lệ, chịu nhiều áp bức, bất công… như vậy sẽ đi vào mỗi chúng ta và cả những thế hệ mai sau. Cơ thể con người sẽ đi đến tiến trình tự thích nghi như sẽ sinh ra những u nhọt (ung thư), những phản ứng béo phì, sưng tấy, đau đớn (gout). Nỗi muộn phiền, thống khổ sẽ ngự trị trong thân xác tội lỗi, nặng nề. Quá trình trao đổi chất trong cơ thể sẽ hạ đến mức thấp nhất để thích nghi với việc ăn quá nhiều mà chưa kịp chuyển hoá.

Các con đang ăn những chùm dủ dẻ và nhìn bầy chim vui vẻ cúi nhặt những hạt lúa sót lại trên đồng. Đừng để nhiều năm nữa, đồi gò này, cánh đồng này sẽ thành những bệnh viện quá tải đêm ngày hay nơi chong đèn cho gia súc, gia cầm than khóc!

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: