Tiên đoán-ĐOÀN NGUYỄN ANH MINH

 

 

tôi lỡ chết, tôi lỡ chết thật rồi

bây giờ tôi đang ở dưới âm ti

khói là lời từ nhan của người sống

người đốt xuống đầy hằn học chuyện lòng

 

nhưng mà môi, cử chỉ thì rất đẹp

mâm đầy quả, con gà đầy sát mép

lễ trang trọng, người mong tôi trì độ

chút vẻ vang từ tiếng người đã khuất?

 

tôi không hiểu người sống đang muốn gì?

tôi chết rồi, người nói gì chả được..

cho ba mặt thế giới đều bằng lòng

tôi vô bờ, không trú lại địa phủ

 

cũng không về nơi tôi đã từng nợ

tôi đã trả hết bụi cho gió mây

còn núi sông, nếu địa cầu còn thở

sẽ thấy tôi lấp ló ngoài trăng ròng

 

vì có lẽ tôi mơ về trăng mọng

muốn đầu thai làm chú cuội thứ thiệt

bắc thang xuống cho muôn loài đều biết

cổ tích xưa chẳng phải chuyện ở nhờ

 

tuổi thơ xưa mọi câu chuyện mạ kể

đều là lời tiên đoán.. của thần linh

mạ nghe chăng, ngoài đồng gió đang nổi?

chẳng lẽ mạ đang cấy xuống mầm tôi

 

và loài người trong câu chuyện mạ kể

đến bây giờ lời thoại vẫn dùng nguyên

điển cố cũ vẫn đó lòng thay mặt

mọi lễ nghĩa trong lừa dối trộn vừa

 

cuộc đưa tang theo mỏi những vòm cây

tình thương là chuyện ở trời đất biết

chẳng mong người cùng ta đi đến cuối

truyện thiếu kết, là người muốn ủi an

 

nếu thắp nên một chút hi vọng thôi

sống và chết chẳng giương đủ lưỡi kiếm

người chỉ sợ một mình rồi thôi nôi

bơ vơ giữa chút cả thèm chóng chán

 

đưa người xuống cõi mơ tôi vụn nát

và nhận lấy một chút hồn mơ còn

tôi sẽ để tất cả cho cuộc sống

được truy hoan vĩnh hằng và cùng nhau

 

chú mèo đã qua đời từ rất lâu

có lẽ đã thành một cây cổ thụ

nghe tiếng chú từ trong mộng tôi thiếp

còn nghe cả vạn sinh linh thay bờ

 

tôi bé nhỏ, cũng xin dâng chút còn

từ tỉnh say hoàn trong ngục tiềm thức

giờ tan rồi vào tất cả trời sao

sống chết xưa nòn trong nhựa cây cũ

Please follow and like us: