Khúc sonate bóng đen – CHU THỤY NGUYÊN

Shohei Hanazaki/Nhật

 

 

 

 

1.

đêm vẫn cứ lặng lẽ một mình / mỗi góc đời một khối trầm mặc rất riêng / hầu như chưa bao giờ giải tỏa được / hoặc chưa bao giờ tự giải tỏa được / những khối nặng chịch như muốn luôn tự giấu kín, không để bất cứ ai chứng kiến / đối với tôi, lắm lúc đêm như tự nuốt lấy dần châu thân mình, chẳng để lại bất cứ tang chứng nào / để ý lắm chỉ thi thoảng mới nghe được tâm sự đêm bất giác qua một tiếng thở dài / hay đêm thời tôi mới lớn là lúc những tiếng ứ hự của dì tôi càng lúc càng rõ hơn, và chừng như lạc lõng, cô đơn hơn / những tiếng ứ hự như được dì tôi thả rơi, hay muốn buông bỏ bớt gánh nặng đang đeo mang / những tiếng ứ hự đối với tôi như tiếng báo động cho sự sắp đuối hơi của những ngày phía trước.

 

2.

và khuya trong ký ức tôi là lúc em về qua thềm xưa / bóng như còn vương mang, còn chưa thoát khỏi những đắm đuối bụi trần / chỉ thoáng chốc, để rồi em lại vút lên trên tầng mây thấp / tầng mây xám, thấp lè tè tưởng như tiếng tôi có thể gọi giục vào thinh không / gọi chỉ để gửi gắm đến em lúc tôi kịp chìa tay, tưởng em còn trong bản luân vũ hồng trần / ký ức và cả những ký tự riêng giữa hai người bất giác chổi dậy / chúng đồng loạt nhìn em rồi chần chừ như khói mỏng dần tan.

 

3.

người đàn bà bước xuống chuyến xe cuối cùng ngoài thị trấn / người đàn bà uốn lượn mình như một vũ nữ thân gầy / bà xốc lại áo sống, vuốt mặt nhìn quanh một lúc cho tỉnh hồn, bà quơ tay gom lại mớ tóc cuối mùa nhãn chín / có tiếng con nít khóc thét / tiếng khóc cơ hồ như treo lơ lửng giữa nền nhà cũ / tiếng khóc thật ngây dại, thật vô tư chưa biết chi hờn oán, chỉ biết khóc như một nhắc nhở, một kêu đòi được chăm sóc / bóng người đàn bà mỏng như tấm phên vụt ngồi xuống, vạch vú kèm giọng hát ru đã khản / giọng hát như bị ngắt quãng, thiếu hơi / lời hát như bị bẻ vụn, rắc rơi… nên tiếng khóc của cháu bé càng lúc như tiếng thét.

 

4.

và dường như nhiều bóng người đang ngồi, nằm bên trong bến xe bên kia đường / thỉnh thoảng vài đóm lửa lại rít đỏ lên / một số bàn tay quơ lên đập muỗi, nhìn theo bóng họ như đang quơ những chiếc vợt cầu âu mong vợt được vận may cuối năm / ban ngày, mỗi người trong chúng ta đều mang trên vai một quang gánh riêng / mặt trời vừa hừng đông mạnh ai nấy lo quang gánh của mình đến mịt mờ / đêm về là lúc được tạm nghỉ / có gánh quảy toàn nước mắt / có quang gánh chập chùng tiếng ứ hự, thở dài cho một đời người / thật hiếm quang gánh nào trả được giá hời để mua được trọn vẹn tiếng cười.

 

5.

từng nắm hạt đã mấy lần gieo đi, rắc rải / những kỳ vọng lần lựa trôi đi, vuột mất / đời vẫn chập chùng tiếp nối bất hạnh bởi ôn dịch bất ngờ lan nhiễm / vẫn trơ ra đó từng nỗi chơ vơ / năm tàn, tháng tận / ai lại vừa về qua ngõ ? / lại vừa chợt thấy bóng ai nữa, gục xuống như tờ lịch cuối năm vừa được thả rơi / chẳng biết đến khi nào khúc sonate bóng đen mới thật sự chịu rời đi ?…

 

tháng 01. 2022

Please follow and like us: