Buổi sáng uống tiếng chim, Tôi và cái nhìn-NGUYỄN THÁNH NGÃ

 

 

BUỔI SÁNG UỐNG TIẾNG CHIM

 

Buổi sáng uống tiếng chim

Chùm véo von trôi vào cổ họng

Mới hay lòng mình vườn hoang…

 

Cỏ dại,

Không ai phát dọn

Lối mòn thành hang ổ cáo chồn

Ta thành kẻ ẩn nấp trong ta

 

Tiếng chim

Những cung bậc thanh âm

Lắng vào cây cỏ

Ta uống say những nốt lặng tự do

 

Hang ổ sáng trong

Cáo chồn ngửa mặt

 

Lòng mình rửa sạch

Uẩn khúc trôi đi trên cung dây

Hồn bừng lên thánh thót

 

Ôi vườn hoang / vườn hoang

Năm giác quan mở cửa chân trời

Đôi mắt vẽ đường bay đến hương thơm vô tận

Tai có thể nghe tia ánh sáng

 

Và lưỡi nếm tiếng chim

Giữa ban mai vị ngọt

Ta nuốt vào thính giác những dòng sông

 

Sông trôi đi,

Khi chưa đầy buổi sáng

Rác rưỡi cạn dòng bức tử âm thanh

Ta uất nghẹn tiếng ồn ô nhiễm

Cơn ói trào ngược…

 

Và tiếng chim trong lồng

Rưng rức trào ngược

Ta uống gì giữa những sáng buồn nôn?

 

Thèm tiếng chim trong từng tế bào gội rửa

Và lời mách bảo của trái tim

Về tiếng nói trong hoang lặng đã bị đánh cắp…

 

 

 

 

TÔI VÀ CÁI NHÌN

 

Tôi nhìn cái nhìn của tôi

Mong manh như làn khói và đỉnh núi

Chỉ cần một cái nhắm mắt

Tất cả loãng tan…

 

Tôi thấy trong loãng tan cái nhìn của tôi nhìn tôi

Nhưng tôi không nhìn nhận tôi nhìn cái nhìn ấy…

 

Tất cả những gì tôi nhìn không có người nhìn

Ngoài đôi mắt biết bay trong ý nghĩ

Sẽ không phải tôi, và không có gì của tôi

Mùa xuân đến va chạm vào tia nắng

 

Cái nhìn của sỏi đá thường ngân lên

Cái nhìn của cỏ xanh thường thấm xuống

Êm dịu vậy thôi mà khắc khoải bốn mùa

 

Bởi nhìn… đâu cần phải thấy

Thấy đâu cần phải nhìn thế vậy

Nên trời mưa mà không thấy mình mưa

Và tiếng sấm rền vang đâu cần tồn tại

 

Em hãy nhìn tôi như một gã bù nhìn,

Không cần thấy lũ chim ăn lúa

Nên tôi vẫn còn nguyên một cái nhìn rất lạ:

Cái nhìn mồ côi!…

Please follow and like us: