Hồi sinh-VÂN PHI

 

Đêm qua, khi cây bàng già trút những phiến lá cuối cùng

Người đàn bà với chiếc xe đạp cà tàng và mớ vé chai lầm lũi đi về hẻm phố

Chiếc nón méo xệ méo xệch che gần nửa khuôn mặt của một đời người khắc khổ

Đôi dép mòn mỏng dính vào chân

 

Người đàn bà chẳng biết đến mùa xuân

Ở nơi đó, có gì vui khi đứa con của mình hai mươi năm không tìm được

Ở nơi đó, nước mắt đã đóng băng và nụ cười chỉ còn là điều ước

Có trang cổ tích nào dành cho người phụ nữ thất lạc con?

 

Người đàn bà dưới cơn mưa đêm

Ánh đèn đường hắt nghiêng mỏi mòn chiếc bóng

Có một đứa trẻ bị người đời bỏ quên dưới gốc cây ướt đẫm

Chẳng hiểu sao, đứa bé lẽo đẽo theo người đàn bà và chiếc xe chất đầy những mảnh ve chai…

 

Lần đầu tiên trong đời, một buổi sớm nay

Những đôi mắt ngoài kia dõi theo người đàn bà đang cười rất khẽ

Bàn tay của người đàn bà nắm chặt bàn tay của một đứa bé

Họ dắt nhau ra hẻm phố đón bình minh.

 

Bên gốc bàng già trụi lá, những mầm nắng hồi sinh…

Please follow and like us: