Tôi học ca hát như những cuộc vui mình đã chọn-ĐOÀN NGUYỄN ANH MINH

 

vì bấy lâu qua tôi đã sống trong buồn đau

học cách làm niềm đau chán chường từ tiếng sóng vỗ rì rào

nhưng nào ngờ đâu bãi sao tôi đã chọn

chỉ là số phận tình cờ của một ai đó khác

muốn trao cho tôi cơ hội bỏ lại đây cuộc lùng tìm dài hơi

 

tôi đã nhiều lần thú nhận

cho qua cơn đau này rồi cơn đau nữa

nhưng có lẽ cha cũng không còn đủ kiên nhẫn

người cho tôi lời răn cuối cùng rồi quay mặt bảo tôi hãy chỉ chết bao giờ mày cần phải chết

và phần còn lại thời gian của đời mày đừng bao giờ

đừng bao giờ quay trở về căn nhà này

đây không phải là nhà nguyện

và tao không xưng tội với chúa thay cho mày

 

thật lòng mà nói tôi đã ra đi với rất nhiều hàm ân

và quan trọng hơn là

tôi được sống với niềm cô độc học giả

tôi chứng kiến cái chết đầu tiên từ khi được sinh ra trong căn nhà này

để rồi cũng tái sinh từ khi được đuổi khỏi căn nhà này

không cần phải dọn quét nữa những tín ngưỡng

không cần phải trong một tâm trạng không cần

bị trói buộc bởi tự do

giờ đây tôi được âu sầu một lối tự nguyện

được ê hề ẩn dụ chứng nghiện rượu

những cuộc ngoại tình

những di chứng co giật hậu bạo hành

và quan trọng hơn là

tôi muốn được thù ghét chính bản thân mình để đi xa hơn cõi tạm

để bơ vơ vất vưởng về lòng tin vào trí huệ sâu xa

khi tôi bắt đầu con đường từ bỏ mọi dục niệm

cái thân này có nhẹ hơn cả khối dũng khí sắt đá kia đã dần chìm?

 

nhưng tôi vẫn chọn được nhảy

được nhảy

được nhảy

và hỡi ôi mọi niềm chán chường

tôi đã rời xa khỏi lớp trường của những tay cộm giả

họ bỗ bã bỗ bã

ôi đám người man rợ ôi đám người man rợ

ngươi sẽ phải e sợ người sẽ phải e sợ

ai cho ngươi bánh mì

nếu như ta không muốn bán chữ cho mi

mẹ kiếp

một giống loài quá sức tưởng tượng

lũ trẻ đã bị đầu độc đến mức khủng khiếp về sức mạnh của trò thao túng

những mánh chơi linh hồn đổi linh hồn

không còn nghĩa lý gì nữa không còn nghĩa lý gì nữa

có muốn ê chề cũng không còn sức nữa rồi

 

hãy đi vào vô ngã hãy đi vào vô ngã

hãy liên tưởng ra những cây và cây từ toà nhà chọc trời

hãy liên tưởng thói nát rượu là những đứa trẻ sinh non

rồi những ham muốn xác thịt sinh sôi là nhờ vào mẹ thiên nhiên trì độ

lớp trưởng giả câm lặng trước những lời phạm nhân đang nói đây,

hãy mặc cảm xúc phóng túng này lên như một chiếc áo cà sa

ta đâu thể thành phật

nên kiếp này mới phải bán mạng cho con chữ

xin một chút lánh nạn vào tù đày

để thay con chữ sa vào thương tật

 

thật tội nghiệp thật tội nghiệp

nhưng cuối cùng vẫn phải đứng dậy ngó tiếp rồi bước đi

học ca hát như những cuộc vui mình đã chọn

những con chữ không ngừng chết đi rồi sinh ra dưới sức mạnh của sự hồn nhiên

 

Please follow and like us: