Mùa biến dị 21-QUỲNH IRIS DE PRELLE

Tetsuo Aoki/Nhật

 

 

 

 

Con người trước nhng biến đng

Những người tử tế lúc nào cũng sẽ luôn tử tế. Bố mẹ chúng ta, những người bạn thân chân thành cuả chúng ta, gia đình chúng ta. Thế giới còn cả mạng xã hội nữa, thông tin của mạng xã hội chiếm đa phần xa lộ thông tin của chúng ta. Đó là thế giới chúng ta nhìn ra những bộ mặt, những tiếng cười và những ghê rợn khi họ bình luận về nhân loại, về những chia rẽ được tung hô. Họ huỷ bỏ giá trị. Họ nhân danh thứ tự do què quặt thiếu chân lý hoặc nhân văn. Họ cực đoan và uy hiếp, bạo hành bằng từ ngữ, bằng những icon… Họ áp đặt tư duy và sự thiếu hiểu biết của mình vào một thế giới khác, thế giới tử tế và tốt đẹp hơn, thế giới văn minh mà chính họ theo đuổi trong những thất bại… Họ hả hê và vui sướng cực độ trước những cái chết, những người bị dịch bệnh kéo đi. Nơi Lyly sống, trước những khó khăn bất trắc của cộng đồng, người ta lắng nghe nhau, cùng nhau thực hiện vì mục đích chung, chính phủ của họ là chính phủ do chính những cá nhân như Lyly lựa chọn, họ tin vào chính phủ ấy, những con người đại diện ấy. Chứng kiến bao lần những khủng bố, bệnh tật từ xưa trong lịch sử gia đình, Lyly như càng yêu thương hơn, càng mạnh mẽ hơn, những gì cô làm như từ gốc rễ từ một gia đình truyền thống, sự giàu có hiểu biết và tri thức.

 

 [Trang trắng] 

 

Bà ngoi

Hơn 1 năm trước, bà vào viện dưỡng lão gần nhà vì sức khoẻ suy yếu. Bố mẹ Lyly lo cho bà việc chuyển đồ đạc và các thủ tục khác. Ngôi nhà mà ông bà cùng mẹ Lyly với các anh chị em được rao bán. Đó là khu dân cư ở một quận giàu có bậc nhất. Ông ngoại ra đi lúc 94 tuổi, mãi vài năm sau bà mới vào đây.

Lyly gắn bó với ông bà ngoại từ nhỏ. Bà là con gái đầu trong một gia đình giàu có vùng cảng biển. Năm bà lên 6 tuổi, bố của bà ra đi vì ung thư dạ dày. Bà lớn lên cùng mẹ và 2 anh chị em khác. Sau đó, họ chuyển về thủ đô. Bà ngoại cưới ông ngoại là một người tham gia thế chiến thứ 2, trong quân đội, rất đẹp trai. Sau đó, ông ngoại trở thành giáo sư một trường đại học và làm ở bảo tàng khoa học tự nhiên. Bà ở nhà chứ không tham gia gì công tác xã hội. Mẹ tôi gắn bó với ông ngoại nhiều hơn vì là con gái đầu lòng, hay đi chơi cùng ông cuối tuần. Bà ngoại nấu ăn ngon và mặc đẹp, trang sức của bà lúc nào cũng rất mode và đắt tiền. Khi chúng tôi lớn lên dù đi học đại học hay cưới chồng, cưới vợ có con cái, chúng tôi vẫn đến thăm ông bà thường xuyên cùng bố mẹ. Có lúc bố mẹ đi nghỉ hè xa, chúng tôi đến thăm ông bà. Hàng tuần bà hay hẹn các cháu đi ăn trưa ở đâu đó, các nhà hàng quen thuộc và đồ ăn rất ngon.

Năm nay, bà ngoại yếu hơn, hay ốm và bị ngã mấy lần, thế là phải mổ tay, mổ xương. Bà rất trường kỳ chiến đấu. Mùa dịch này, tấn công nhiều vào người già. Gia đình bố mẹ và chúng tôi cũng chú ý cẩn thận hơn. Cuối tuần vừa rồi, mẹ gọi điện cho Lyly biết, sang tuần bà cần khám sức khoẻ và xét nghiệm.

Bà ngoại có kết quả xét nghiệm vào thứ 3. Dương tính. Virus mùa dịch bệnh. Mẹ khóc dàn dụa nước mắt. Lyly thấy qua giọng nói của bà trong ống nghe điện thoại. Bố mẹ cũng phải xét nghiệm và cách ly vài tuần.

Một tuần sau, bà ngoại ra đi. Chúng tôi không còn ông bà nữa, ông bà nội cũng đã ra đi. Thế là bà ngoại ra đi sau nhiều lần vượt trận. Đám tang của bà không nhiều người. Arthur chơi đàn violong, tưởng nhớ bà. Lucie đọc thơ. Lyly viết vài trang giấy kể về những kỷ niệm với bà trong ngồi nhà cũ và những chuyến đi. Bố mẹ Lyly không đến được đám tang vì phải cách ly. Lyly rất buồn. Chưa bao giờ cô thấy cô đơn như không gia đình, không còn ai, không còn bố mẹ.

Bà được hoả tảng và thả tro trên bãi cỏ rộng mênh mông. Một buổi chiều đầy gió và những đám mây màu ghi.

 

 

Please follow and like us: