Thoát kin, Ngựa ơi là ngựa-VŨ TRỌNG QUANG

THOÁT KÍN

Đập khung kính màn sương

những mảnh vỡ tung tóe dịu dàng

nhốt kín thời khắc tự do

ai đó nói hãy giết thời gian

thời gian tội tình chi

mà tức giận bạo liệt

ngưỡng vọng cửa chông chênh

đến nỗi nào bức tử

con ngươi đôi mắt mở ráo hoảnh

bên ngoài sự đóng mở

một thế giới khác vận động

bàn tay vẫy gọi ranh giới

lại đây lại đây sự trốn chạy

một điểm mênh mông từ bi

thoát ra ở lại

 

 

 

 

NGỰA ơi NGỰA

Thánh Gióng truyền thuyết ngựa khạc lửa bùng

BỐ tự hào ngựa xích thố

em đẹp áo dài tự hào ngựa xe thồ

ngựa hồng tự hào biên tập tự bịt mắt

chỉ đạo chỉ tay từ yên cao

phân phối quyền lợi lương thực cỏ cháy

bầy ngựa hoang mất đồng cỏ hoang

nài tuổi xuân gò lưng khuôn phép hết những mùa thảo nguyên

phi nước đại để trở về khởi điểm

hành trình đường đua mãi vòng tròn thiên đàng

oằn lưng ngựa xanh

móng chân tứa máu

dây cương buộc siết hông

đẹp biết bao “Người lên Ngựa kẻ chia bào” (*)

ồ ố ô “Rằng ta có Ngựa truy phong” (*)

quất quất để lại đường đêm cặn bã mùi đồng lõa bóng tối

nhẹ dạ nắm lưng Sở Khanh biến Dịch hù xế hộp gắn ngựa chiến

chờ “Từ công ra Ngựa thân nghênh cửa ngoài” (*)

ngựa lãng mạn phù phiếm ngựa lừa đảo thường xuyên ngựa khanh tướng thất bại

đồ đố đô mất hút

trang sách những bộ xương hóa thạch

nỗi buồn lịch sử ngựa khạc lửa ngầm

nỗi buồn ngựa tung vó câu thảo nguyên cỏ không thể mọc

nỗi buồn thần mã che mắt cam tâm vượt không qua rào cản

nỗi buồn bọ ngựa đực tự cung

ngựa ơi ngựa

Please follow and like us: