Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

P Perumal /Ấn Độ

 

 

 

 

Xã hội loài người đang trong thời kỳ biến động lớn. Các thế lực chính tà, thiện ác đang dần biểu hiện ngày càng rõ ràng hơn. Duyên đưa các con đến ngôi làng này là để các con sớm biết được sứ mệnh của mình. Mỗi sinh thể lớn lên không chỉ là quá trình chuyển hoá của vật chất, mà đó còn là sự chuyển hoá của linh hồn. Những thức ăn, thức uống nuôi các con lớn sẽ biểu hiện các con. Và cách mà các con chọn lựa thức ăn sẽ biểu hiện các con ở một hình thái cao hơn. Tiếp đến là đời sống âm nhạc, âm thanh. Mọi thanh âm từ tự nhiên đều là những âm thanh trắng. Nó luôn gần gũi, mang tính chữa lành, dẫn dắt chúng ta về bến bờ đạo lý. Các con lớn lên và sẽ mang tiếng hát ru của ông bà, cha mẹ mình trong linh thức. Lời ca tiếng hát ấy chính là phẩm chất, là giá trị của một đời sống thiện lành. Âm thanh của tiếng ve mùa hạ, của vòm lá xanh đón gió, của ếch nhái trên đồng, của ễnh ương mùa nước lũ; tiếng gia súc, gia cầm, thú rừng gọi nhau mùa quả chín; tiếng nước chảy, mây trôi; tiếng người gọi nhau tháng năm trồng hái; cả tiếng đối đáp dỗi hờn của nắng xế mưa đêm… những thanh âm ấy mới thực sự là âm nhạc của chúng ta. Âm nhạc thực thụ không phải là sự cào xé, gào thét, thoát loạn điên cuồng. Âm nhạc thực thụ, nếu đem lại cảm giác buồn thì cũng là nỗi buồn hiền hậu, không dẫn dắt con người đến chốn cuồng mê, chối bỏ cội nguồn. Thiện lương sẽ cải quy được ác tà. Sự thiện lương sẽ vượt qua mọi ranh giới của khổ đau. Năng lượng tốt sẽ vực dậy được những lầm lạc của kẻ khác. Các con hãy luôn lắng nghe tiếng nói sơ khai, sự rung động thiện lương bên trong của mình trên hành trình kiếp người này. Mẹ Thiên Nhiên sẽ luôn bên cạnh các con. Từ phút giây các con biết đứng lại dưới một bóng cây, đứng lại dưới một mùi hương hoa trái, đứng lại trước một sự im lặng của tự nhiên là lúc các con đã có đủ đầy phẩm chất của một người có thể mang lại hạnh phúc cho người khác.

 

Mỗi các con là một đấng sáng thế; mỗi cái cây, con vật hay mỗi một hạt bụi, hạt cát cũng đều có vai trò như nhau cả. Con người đã luôn ngộ nhận mình là trung tâm của vũ trụ, đã tự diễn biến và đề cao mình đến mức lửng lơ, tăm tối. Các con thử cầm một hòn đá và ném xuống mặt nước sông kia.

– Hòn đá đã biến mất?

– Hòn đá đã ở đáy sông?

– Hòn đá đang trôi theo dòng chảy mạnh?

Đây là một ví dụ về triết học của sự thật. Khi các con ném hòn đá xuống sông, các con nghĩ rằng nó đã mất, đã khuất và sự lãng quên sẽ hình thành một tư duy khác về sự tồn tại. Nhưng thực ra hòn đá vẫn tồn tại. Vậy sự mất đi cũng có nghĩa là sự tồn tại hay ngược lại tuỳ vào ý nghĩ của chúng ta. Và việc chúng ta nghĩ mọi thứ xung quanh có tồn tại hay không đôi khi không phản ánh đúng bản chất thực sự của nó. Qua quá trình sống, cơ thể vật lý của chúng ta dù có phân hủy, tan biến thì cũng là sự tan rã của những gì cấu thành nên chúng ta. Và câu trả lời cho gốc rễ của mọi vấn đề luôn nằm ở cái tâm tĩnh lặng.

Biên đã tìm ra mối liên kết của mình với vũ trụ thông qua những đêm trăng sáng, những bình minh yên ả dâng lên ở làng Hữu Xạ. Hình ảnh những chùm lá tre in mình lên mặt trăng đầu ngõ, dáng núi hình mẹ bồng con hiện ra sau mỗi cơn mưa vừa gần gũi thân thuộc vừa xa xôi cách trở luôn làm cho Biên xúc động_sự xúc động của việc nhìn thấy con người luôn nhẫn nại, thông suốt dưới cơn mưa cuộc đời.

Có rất nhiều cơn mưa đã làm nên kí ức êm đềm của tuổi nhỏ. Cơn mưa mùa xuân phơi phới làm ướt những bộ áo váy mới, ướt những sân vạn thọ thơm nức đêm giao thừa, ướt những nhành mai vàng rưng rưng giữa đất trời giao thoa nối liền hạnh phúc. Những cơn mưa mùa hè bất chợt kịp xua tan cái khô khốc của nền đất quen hơi ẩm mùa xuân. Mưa mùa hè như chàng trai hào hoa, lãng tử ghé lại những cánh đồng con gái. Lúa bắt đầu lên đòng ngậm sữa. Những vòm lá rũ bắt đầu thức dậy non xanh vẫy gió… Những cơn mưa tuổi nhỏ đã luôn đến đều đặn và mang đến niềm hạnh phúc được sinh trưởng cho muôn loài. Mưa vừa đủ để muôn loài xích lại gần nhau, vừa đủ để người chia sẻ những ước mơ, những câu chuyện nhỏ của riêng mình.

Những cơn mưa ấu thơ ấy giờ đã ở đâu? Đã khô cháy trên tầng không trước khi được tiếp đất hay những cơn mưa ấy đã chết theo sự thật biến đổi khí hậu rồi? Trong những phút lặng im, Biên luôn thấy mình là một cơn mưa, cùng với những người bạn thơ ấu, những hạt mưa đã thấm và nẩy lên trên những tán lá xanh, lướt qua những cánh đồng, giăng mắc khắp núi đồi trong một buổi chiều muộn. Những hạt mưa sống trong hốc cây nách lá, hạt đậu trên tóc trên vai, hạt ngủ vùi trong chum vại hiên nhà, hạt trốn trong đôi mắt mẹ… Mưa là Biên,  mưa cũng là những em bé miền xa đang tìm lại những bàn tay khum hứng chìa vào quá vãng.

 

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: