”Cam”-AMAZINKZY

Trời tối sầm, xoè xuống hai cây cột điện. Trời trong mây trôi. Mây tản xuống cốc rượu lạnh, chìm xuống lát chanh chua. Một xuân hạ thu đông chua ngoa loe loét. Chị không rõ vị gì vừa lướt qua lưỡi, dừng lại vào tháng tư năm ngoái.

 

Quái đản.

 

Cây cột điện đứng yên. Ba ngàn chín chín rặng cây đứng yên.

 

Một cái cây chạm nóc, không nợ, không công, không tuổi, không tên, không thân bỏ mặc thân cây.

 

Mây ngang, ngửa tay, có lẽ mặt trời lịm một đường tím nghiêng.

 

Những quả cam ngọ nguậy. Những quả cam màu cam. Xộc tay áo một vệt ngang mũi.

 

Cam xanh. Cam đỏ. Cam xám.

Xám xịt.

 

Khịt mũi. Gió xộc mũi. Ngửi thấy mùi. Đêm không mùi. Sương không mùi.

 

Róc rách mùi. Tơi bời mùi.

Rách đêm qua có mùi đêm nay.

Rách đêm qua vết thương đêm nay. Đêm nào thì hiện tại của chị?

 

Khép lại một vệt sáng trăm ngàn, năm cũ. Buồn và cười.

 

Rõ là không.

Không là rõ.

Rõ hay không?

Không rõ!

 

Cây cột điện trong tối ngã ngũ. Trong tối rất tối. Nhắm mắt một giây, hai ba bốn quá khứ nắm trong mắt rất tối, hai ba bốn hiện tại nắm trong mắt rất tối.

 

Hiện tại vừa xây, ba mươi năm còn gì? Hay tiếng cam ngập ngụa, lan.

 

Thương cam, cam, cam

cam chịu

chịu cái tôi

thương cam tôi chịu

chịu tôi chịu chị

 

Chịu đời thôi. Cam!

 

 

(bóc vỏ)

 

Xin hãy cho cam

một chỗ nằm

Nửa quãng đời

bóc vỏ trên sông.

 

Please follow and like us: