Cuộc hồi hương của lửa/Chương 2 [tiếp theo]-TRẦN QUỐC TOÀN

Josef Hofer /Áo
và như thế chiếc lá vừa trổ xanh trước sân làm tôi có vẻ lúng túng với sự nhìn nhận của mình về thế giới,
nhưng không sao đâu! đó là lúc tôi lật lại những trang viết của người xưa, đâu đó trôi về nơi xó xỉnh núi non này, hay là sẽ gọi tên cho cuộc trôi ấy là khởi thủy của gió nhỉ? đất trời biển, và giờ là gió thổi qua mùa thu, nghĩa là mở một trang bí mật từ lòng tối tăm âm u, để khơi ngọn đèn, và có lẽ, ngọn đèn luôn thách thức tôi phải trụ lại một nơi thâm u nhất, nơi đó khí trời một luồng trống, có trăng sao, có chim chóc, có cỏ cây, vượt qua những quãng thời gian khắc khổ nhất để như cái cây đầy trái nhỉ?
có những đám mây đen cứ thi thoảng vây kín tâm hồn, khô cạn trong trí nghĩ,
ở bên trong,
đã hình thành những hòn đá
ta nghĩ là lúc hiểu ra một điều gì đó, chậm rãi,
như cách một cái cây lớn lên,
ra hoa tụ quả
nhả hạt xuống đất,
nới rộng da thịt mình trong một hình hài mới
gọi là sự sinh sôi nảy nở,
trong bụng chim
và đi ra thế giới trong lỗ tiêu
vậy, sự hôi thối, chỗ gọi là ẹ nhất chăng?
là chỗ khởi sinh cho hạt giống,
cho sự tươi tốt,
ở bên ngoài,
vạn chồi cây bung chồi và chỗi dậy khát khao được sống,
nơi mặt trời sẽ đón nhận tinh thần ấy
nơi khuya khoắt mưa âm thầm dưỡng nuôi
có muôn hình vạn trạng
 là cách thức tồn tại của đất và trời nhỉ!
cứ lao vào trong sự lung lạc
diễn tả cái bền bỉ ngồi một nơi và liên tục ngắm nhìn thế giới,
[còn tiếp]
Please follow and like us: