Đi tìm thứ thanh âm thần thoại-KIỀU GIANG

Jay Snelling /Anh

 

 

 

 

đó là một ngôi nhà cổ dáng vẻ mơ hồ, thâm nghiêm, ảm đạm, ẩn trong màu nguyên sơ của một vườn cây rậm rạp, mọi thứ trong ngôi nhà đều như là một thoáng trần gian, tỉ như ánh sáng vàng vọt loé lên giữa đêm, một vạt váy của nàng tiên nga cổ tích, tung bay trong cơn gió vô tình,
đã lâu rồi, K, chàng nghệ sĩ dương cầm trong ngôi nhà bên không thể tìm ra một tung tích nào về chủ nhân ngôi nhà cổ ấy, tất cả những tới lui trần gian của ngôi nhà đều mang bộ mặt huyền nhiệm, cũng như không ai tìm ra lối đi về của bước chân tạo tác,
người con gái vào ra căn nhà, nhuộm vẻ e ấp và thướt tha cùng tà lụa trắng, như cái bóng liêu trai, không ai biết được dung nhan cõi trần của nàng, sớm tối không một tiếng động, không một hơi thở, như cái bóng từ một cõi khác,
kể từ khi có bóng dáng của người con gái thoáng qua lối ra vào ngôi nhà huyền thoại, người nghệ sĩ dương cầm tên K cũng phát hiện ra một hiện tượng quái dị trong ngôi nhà bí ẩn, tiếng chim,
không ai có thể tin rằng, mỗi khi có tiếng dương cầm của chàng thanh niên thánh thót vang lên trong đêm thanh vắng, thì trong ngôi nhà cổ kề bên, người ta cũng nghe rộn rã những tiếng chim đủ mọi cung bậc, giọng điệu của từng loài chim hoà vào tiếng nhạc, tạo thành một thiên hoà âm bất tận mà không thể có một nhạc sĩ tài hoa nào có thể trổi lên được, vì từ ngàn xưa, chưa có một loại nhạc cụ nào phối hợp được tiếng đàn Piano với tiếng của hàng trăm loài chim, cùng cất lên như trong cõi thiên thai, đã giữ chân Lưu Thần – Nguyễn Triệu hàng mấy trăm năm, ngỡ ngàng khi trở lại cõi trần.
đêm nay, giữa cõi mơ hồ thanh vắng trong ngôi nhà xanh rêu cả thời gian và không gian, người nghệ sĩ bất chợt thấy một vùng sáng nhạt loé lên sau lùm cây và tấm gương, rợp bóng địa đàng xanh thẩm, chưa kịp định thần thì bên tai anh lại trổi lên một điệu nhạc như được điều khiển bỡi một nhạc sĩ tài hoa, trước mặt là những nhạc công, chính là những nàng Hoạ My tuyệt mỹ,
Chỉ có loài Hoạ My mới có thể đưa cung bậc âm thanh lên cao vút, giữ nghẹn lại trong cổ, nghiêng mặt nhìn trời xanh, dùng cái giọng hồi, để rung đều như tiếng rung của cần violon, nghe chất ngất nghẹn ngào, đứt quãng như tiếng ai oán từ cổ sơ, làm cho người nghệ sĩ tên K cúi đầu, thấy như tay mình đang níu lại bản concerto của Mozart viết cho tổ hợp flute, harp và dàn nhạc, ở Paris năm 1778 tặng cô học trò Marie-Louise-Philippine,
thế rồi cái giọng tam thanh – tứ tuyệt của loài Sơn Ca lại trào lên trong lòng bóng đêm xanh thẩm, cả giọng thanh cao vút, không choé, không rè, không đục, chuyển sang giọng bình rung đều uyển chuyển, giọng trầm dịu êm ấm áp, hoà quyện vào tứ tuyệt  tiết tấu nhịp nhàng, rộn  ràng tươi sáng, như đang vút lên trên cành cao thăm thẳm, giữa non xanh nước biếc, rung cánh, mào dựng, như trường ca trước địch thủ, phải chăng đây là một Beethoven vượt qua bậc tiền bối Mozart khi trở về trong Eroica, bản giao hưởng số 3 của nhà soạn nhạc lừng danh Đức trong hành trình đi tìm tự do tuyệt đối cho mình, chưa bao giờ bước chân vào một vị trí của triều đình hay giáo hội, như tiếng chim Sơn Ca đêm nay chỉ hót cho đất trời, giữa đất trời, cho K thấy được sự bé nhỏ của mình, tiếng đàn piano của anh bỗng trở thành lạc lõng, bơ vơ,

       trời đang cuối đông, nhưng K thấy hình như những giọt mồ hôi rịn ra hai bên thái dương và lưng áo làm cho anh rùng mình, thứ âm thanh có phải từ loài chim trời mà lâu nay loài người vẫn nghe, như anh, hay là sự hiện thân của một ân sủng vô biên mà cái bóng dáng bí ẩn kia lặng lẽ dâng lên để làm dịu đi cuộc nhiễu nhương thế kỷ,
chẳng lẽ quần đảo Canary, nơi đất nước Tây Ban Nha xa xôi, lại ở ngay trong căn nhà cổ của người con gái phiêu bồng trong vuông lụa trắng liêu trai, tiếng hát của loài Hoàng Yến ngọt ngào ngân dài như tiếng đàn Piano của K, phải chăng loài chim kia bắc chước được tiếng đàn của anh, anh ngơ ngẩn sửng sốt, không biết là mình đã bị tiếng chim thâu miên hay mỹ nhân đánh lừa, thách thức tiếng dương cầm huyễn hoặc của anh, tiếng hót ấy nghe như mơ hồ lãng đãng trong veo,

chưa kịp định hình nỗi hoang mang, thì trong vùng hương sắc âm thanh đó lại trổi lên bản giao hưởng Unfinish Symphony của Franz Schubert hoà lẫn trong 16 giọng hót khác nhau của loài Vàng Anh, với mỗi phân khúc là một trương thiên trầm bổng bất tận, làm cho K nghe mơ hồ về một cõi khác, một thứ âm thanh khác với cõi trần, khiến cho âm thanh từ cây đàn Piano của anh rè đặc, vỡ toang,
cho đến một đêm cuối đông, bóng dáng người thiếu nữ không còn vào ra, tà lụa trắng thần tiên âm thầm biến mất sau rặn cây cổ thụ, bóng đen bí mật phủ một màu ảm đạm sau khung cửa sổ ngôi nhà, tiếng đàn dương cầm của K  lạc lõng giữa hư không lần cuối cùng, khi mà tiếng chim lịm tắt, bỏ lại tiếng dương cầm chết đuối trong đêm,
Nàng đã ra đi mang theo tiếng chim hay chính là tiếng của nàng, nhưng K cũng đã quyết định giã biệt cây đàn Piano bơ vơ trơ trọi để đi tìm tiếng chim cùng tà lụa trắng giữa mênh mông,

Sai Gon, Những ngày cuối năm Tân Sửu 2021.

Please follow and like us: