Đứng giữa Sài Gòn-NGUYỄN THÁNH NGÃ

 

 

Đứng giữa Sài gòn

tôi ước mình hạt bụi

bay khỏi những cao tầng

biến khỏi chung cư…

 

Về với núi,

yêu em “tộc núi”

nằm trên nhà sàn rượu cần chảy chín bậc cầu thang

 

Lúc tỉnh

lại sợ nó bắt

nó cõng lên đồi nằm ngửa nhìn mây

 

Ôi thành phố

dán nhãn thị dân

quần ngắn

áo ngắn

mà đường xa quá ngắn…

 

Rất sợ cafe

pha bắp

sợ uống vào sẽ nhớ Cao nguyên

sợ giọng karaoke ầm ĩ

sẽ nhớ cơn mưa chiều miền núi tiếng đàn goong(*)

 

Nhớ tiếng chiêng

đành im lặng thật dài

da rướm mồ hôi mà tình như tủ lạnh

 

Nên đành

nên đành

làm người khác

lừa dối nỗi buồn tôi…

 

(*) đàn goong của người Gia Rai, tâm tình của những đôi trai gái…

 

Please follow and like us: