Mùa xuân & cơn lốc sử lịch-HOÀNG THỤY

Marc Chagall/Nga

 

 

 

1/
cũng có thể là một nỗi chán chường trong
lồng nhốt con chim huyền ẩn giấu một cái gì
vừa tinh mật vừa bầm dập của cái sinh thể
ngã màu trong tấn trò đời đầy bất trắc như
con rắn treo vắt vẻo thân mình giữa hai đỉnh
núi cheo leo bên dưới là vực sâu vô tận bên
trên là thái không lồng lộng như trêu cợt
những linh hồn nửa muốn lặn xuống âm
cung cùng hades nửa muốn bay về đỉnh
olympus để hòa biến vào zeus

2/
thời kéo trôi những hạt bụi những đại địa núi
non những sông hồ biển cả cuồn cuộn chảy
trong thực tại hay trong trí tưởng của những
sinh linh tan chìm lúc chậm lúc nhanh như
tình yêu âm ỉ và dồn dập của thái dục vừa
lao đến như tia chớp và vút rơi như sao băng
trên trời đêm yên ả

3/
có nên nói với cây cỏ sỏi đá mây trời sương
gió nguyên tính chuyển màu từ xanh sang
cam sang hồng và giờ thì thuần một màu đỏ
chói đầy hung hiểm

4/
sao chỉ là những tia xạ những ngẫu tượng
méo mó tràn ngập trong thời phóng khí vụn
nát như hốc tình chiêu dụ của hi hi có nhan
sắc lạ lùng phả làn hơi ca nhã lùa một đám kí
tự ngổn ngang vô hồn chìm sâu vào vùng bí
tích kéo theo các ý hướng méo mó của bầy đàn
khờ khạo có tên là con người

5/
con cứ lớn và người cứ nhỏ dần cái dục cứ
phồng và cái đức cứ teo như cái phúc và cái
khổ của âm dương cuốn vào và đẩy ra quay
cuồng loạn xạ trong cái vũng nhầy nhớp nhúa
vừa quyến rủ hợp nhất vừa mệt mỏi rời xa

6/
cứ đến như huệ hạnh cứ đi như hân phùng
khép mở theo nhịp erebos ẩn khuất từng tế bào
sinh sôi nẩy nở tràn ngập cả địa cầu này và vỡ
phồng choáng ngợp cả tinh hà xa lắc xa lơ

7/
bừng sáng một đêm hốt nhiên ta lênh đênh trôi
trong thủy hoan của uy nghi lồng lộng mùi thi
thiên nhuộm nâu lời thơ li tao hòa với tiếng
hát chiêm nương đồng vọng tiếng diêm phu
đang cào từng hạt muối tinh khiết cuối cùng về
phương mai chói lọi một lần trước khi thi nại
tan biến

8/
kar nè từ rừng dã thảo mi kéo những bã thải
sản tư của loài bạch chủng nôn thốc tháo
những chứng biện nghĩa chủ loạn vô loạn vật
loạn ý hệ loạn thánh thần mong thâu tóm thế
giới này vào thời tam đệ tế quốc đồng đại
của những đàn muỗi vo ve điệu từ sắc lạnh
bu chồng chất trên bờ tường nứt nẻ nham
nhở đã lâu lắm rồi

9/
ôi những diệu chế những tố huy những vẹt
nô ngây ngô tung hô tượng thần lai ngoại
chủng diệt trong chuồng lagug trong chí báo
trong viện chữ láo lơ chất đầy thư tịch lâm
hàn mốc meo như mao tơ cuối mùa

10/
những tưởng zara biến hình thành sư thánh
xé nát chiếc mặt nạ nhân sư tái tạo một đàn
xích tử thuần ngây của sự sống ngạo nghễ
trước loài máu lạnh vong lưu từ một nơi vừa
xa vừa gần bên kia biên tái

11/
có phải là mùa xuân & cơn lốc sử lịch thổi
bay những vùng tì hải màu xanh những phố
thị màu vàng những chữ nghĩa màu khai
sáng những mối tình màu hoa đào những
thiếu phụ màu côn giang những vàng trâm
màu buôn mê những thi nhân màu thanh hà
những ước mơ tiền phương những thực tại
trắng phau như làn da nữ thục giữa thiên
nhiên thơ mộng

12/
dự ngôn cho một thời tàn tạ chuyển qua một
thời tàn tạ hơn với lũ robot diễn trò khanh
tướng ảo mị hòng che giấu bản chất đen của
một biến chủng lai tạp đang sát phá tơi bời
nơi cư trú này

13/
cái lếu láo của thông truyền cái trí trá của
mồn mép cái xảo biện của ngữ ngôn cái giả
lộng của hình ảnh choáng ngợp quay cuồng
trong cái không thời đương đại xâm nhập
đầu óc của một bầy cừu non nớt đang vùi
mắt vùi tai vùi miệng vùi thân vào những cái
bong bóng được coi là thiên đàng

14/
cứ là việt lạc đi cứ thơm mùi thi kinh ca dao
thoáng nhẹ một chút tình len lén một chút
ước mơ mênh mông một chút sáng tạo trên
bình nguyên thanh giang uốn khúc hòa nhập

vào cửu giang tươi mát có diệu tính ca hát
một điệu khúc gì tợ như tình ca của một mùa
trăng cô độc treo lơ lửng trên nhành dương
cuối đông

15/
cũng có thể là em vẫn mơ màng ôm ấp một
chút hạnh phúc nào đó cho là chân thật đi để
mai này nhập vào ánh dương hồi sinh của
một phương trời viễn mộng
thôi thì xuân đã về
ta muôn đời vẫn là kẻ tha hương

 

Sài Gòn 8/1/2022

Please follow and like us: