Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Tiếng máy cưa rền khắp khu rừng. Ngọn lửa biến đổi khí hậu đang được đổ thêm dầu trong từng khắc giây. Từng hàng cây ngã xuống, những con chim non hốt hoảng vùng ra khỏi đám lá đổ. Loài chim mỏi cánh và thú rừng chồn chân ngậm ngùi nằm lại hứng chịu những bước chân dày xéo. Mái tóc dài của Biên và Tịnh bắt đầu đứt gãy và rụng dần. Nơi này không còn một vách tối bình yên nào để Biên và Tịnh có thể nép vào mà nhìn ra những ban mai sáng sủa nữa. Ở đây bóng đêm đã ken dày, đặc quánh. Bóng tối làm đông cứng tiếng nói, đông cứng mọi biểu thị của sự phản kháng. Tiếng nói cười giả trá, tham tàn cứ nổi lềnh bềnh và thối rữa. Cây lá đắng đã không còn mùi vị gì trong miệng Biên nữa. Bằng cách nào đó cỏ cây đã kịp quay về với nơi mình thuộc về trước những giông tố phải đến. Biên ngồi xuống, từng bầy ong từ cánh rừng xổ ra, từng đàn kiến thần tốc cuộc hành hương về biển lớn. Những mái tóc dài đã xoắn xít thành chiếc cầu nối Biên và Tịnh về miền cố xứ. Sự trở về như những tảng băng lớn tan ra và ngùn ngụt trôi đi.

Người thành phố đang bày biện yến tiệc để chúc mừng hoàn thành những công trình mới và đón xem siêu trăng máu. Những tiết mục biểu diễn kì dị, những dàn âm thanh cỡ lớn làm rung chuyển mặt trăng. Những “miếng thịt làng” được treo lên trong những vỏ bọc công bằng, trịnh trọng.

– Kính thưa toàn thể quý vị quan khách! Thay mặt ban tổ chức, tôi xin nhiệt liệt chào mừng sự hiện diện của toàn thể quý vị. Xin chân thành cám ơn tất cả quý vị đã luôn đồng lòng, đồng hành với mọi quyết định của tập đoàn chúng tôi. Cám ơn vì những tiếng nói “giá trị”, “mềm mại” của tất cả quý vị dành cho chúng tôi. Chúng tôi, với một tấm lòng son sắt, với những khát khao mãnh liệt thay đổi thế giới xin hứa với tất cả quý vị rằng: Chúng tôi sẽ không ngừng đầu tư và phát triển trên lãnh thổ này; sẽ khai thác triệt để mọi nguồn lực, nguồn tài nguyên thiên nhiên mà quý vị đã có lòng giao phó; sẽ phấn đấu xây dựng những toà nhà bê tông kiên cố cao nhất nhì quả địa cầu này; sẽ phấn đấu “nâng cao đời sống” cho mỗi người dân chúng ta bằng cách chỉ cần một cái chỉ tay, một cái nhấp chuột là có được thức ăn mà chẳng phải trồng trọt, cày cấy hay lao động gì nữa.

Kính thưa toàn thể quý vị yêu mến!

Chúng tôi thực sự muốn bày tỏ lòng xúc động sâu sắc, vô biên của mình đến với toàn thể quý vị. Nếu có thể, chúng tôi muốn ôm quý vị một lần, muốn đưa quý vị lên mây, lên cung trăng để hưởng đời sống thiên đường, còn chúng tôi, chúng tôi nguyện ở lại đây để chịu cảnh cực khổ lầm than, để phụng sự tất cả quý vị. Và lời chân thành tận tâm can này cũng xin gửi đến cả những quý vị xem trực tiếp hoặc phát lại chương trình này trên các phương tiện thông tin đại chúng.

Kính thưa toàn thể quý vị dễ thương, hiền lành, mộc mạc của chúng tôi!

Chúng tôi thực sự có nằm mơ cũng không nghĩ được rằng một tập đoàn xa lạ, bất đồng ngôn ngữ như chúng tôi lại được đón nhận tình cảm yêu thương, chân thành của quý vị. Sự đôn hậu, hiền lành, chất phác này có nhiều kiếp sau nữa tôi nghĩ rằng chúng tôi cũng sẽ không bao giờ gặp lại hay có được nữa. Cám ơn quý vị đã tiếp tay cho chúng tôi; tiếp thêm sức mạnh, thêm ý chí quyết tâm từ những ngày đầu e dè, rụt rè, bỡ ngỡ. Chính quý vị, chứ không ai khác, là những nhân tố quyết định cho thành công lớn này của chúng ta.

Đêm nay, chúng tôi cố tình tổ chức khánh thành những công trình vĩ đại của chúng ta vì đêm nay là một đêm đặc biệt, bởi chúng ta có thể vừa ngắm siêu trăng (huyết Nguyệt) vừa dùng những món đặc sản của thành phố chúng ta, mà tôi đoan chắc rằng kể cả những người sành ăn nhất ngồi ở đây cũng không bao giờ biết đến. Vâng, những món ăn được chế biến trực tiếp từ những sản vật quý hiếm của vùng đất này. Những sản vật mà có thể đây là lần đầu tiên cũng như lần cuối cùng quý vị được thưởng thức.

– Quý vị ơi, quý vị có phấn khích không ạ?

Tiếng vỗ tay hò reo và pháo hoa tung sáng cả bầu trời thành phố.

Những lời tán tụng, trầm trồ bắt đầu được đội ngũ truyền thông phía tập đoàn ghi hình, ghi âm và phát đi xen kẽ với phần thuyết minh giới thiệu những món ăn đang dần bày biện lên bàn.

– Xin chân thành cám ơn quý vị! Những lời chia sẻ, đồng thuận, yêu thương mà quý vị dành cho chúng tôi, chúng tôi sẽ phát đi khắp thiên hà, và đây sẽ là một tư liệu quý báu để chúng tôi truyền lại cho những đời mai sau. Nếu một ngày nào đó chúng ta có thể sống ở một hành tinh khác, chúng tôi rất mong muốn gặp lại quý vị. Chúng tôi hứa sẽ giữ tư liệu này như một báu vật dù cho đến một hành tinh nào xa xôi khác nữa. Còn bây giờ xin mời quý vị dừng tay, dừng đũa, dừng sự phấn khích này để qua một sự phấn khích khác. Phần thưởng thức “huyết Nguyệt” và tặng quà tri ân sắp sửa bắt đầu!

Khi một trong những chùm sao bắt đầu vụt sáng và lao mình xuống biển, bầy cá heo bưng mình lên khỏi mặt nước biểu thị những vết bỏng hình lưỡi liềm bén ngọt. Tiếng hú dài của những con sói già làm màn mây xám bạc khi đang kéo ngang qua bầu trời rung lên như bão sóng. Tiếng thở hắt của các loài linh trưởng làm rừng lá khô bốc cháy. Một tiếng nổ đinh tai được khuếch đại bởi dàn âm thanh kỉ lục kia. Những ngọn đèn vụt tắt. Tiếng nói cười vụt tắt. Sự im lặng bao trùm lên mọi nỗ lực kết nối với nguồn điện của ban điều hành âm thanh ánh sáng. Khuôn trăng bắt đầu to dần, to dần và chuyển từ những màu quang phổ sang màu huyết dụ. Những khuôn mặt người từ hiếu kì, phấn khích chuyển sang bàng hoàng, sợ hãi khi người ta nhìn trăng rồi nhìn về phía nhau, bỗng phát hiện mặt ai cũng đỏ lừ, những chiếc răng nanh từ từ mọc ra ở cuối đường ria mép, trắng ởn. Khi họ cùng nhau đưa mắt nhìn xuống đôi bàn tay mình thì thấy những cục máu hình địa cầu đỏ lừ trĩu nặng và trơn tuột thay vì những phần quà mà họ đã được xướng tên để nhận trước đó vài phút. Từ những chiếc đĩa đựng thức ăn làm bằng pha lê trên những chiếc bàn tiệc phủ khăn trắng kia, những sinh vật kì dị bắt đầu cựa mình lồm cồm bò dậy và sinh trưởng nhanh chóng. Tất cả chúng đều có móng vuốt và toàn thân được phủ một lớp gai nhọn. Đôi mắt chúng to sáng như tinh thể pha lê. Khi chúng nhìn nhau hai luồng ánh sáng ấy gặp nhau tạo ra những tia lửa điện xung bỏng mắt của những người đang nhìn vào chúng. Người bắt đầu tháo chạy và hô hoán. Người bắt đầu lao trầm mình xuống biển. Người chạy như những con thú bị thương giữa một cánh rừng trơ trụi dưới sự rượt đuổi của những người khác…

Sáng ra, mọi người vẫn không hiểu vì sao những toà nhà chọc trời vừa xây dựng đã sụp đổ âm thầm trong một đêm không một tiếng động, không một tàn tích nào còn sót lại. Một cơn lốc đã cuốn mọi diễn biến đêm khánh thành đó vào hố đen của vũ trụ. Những nhân chứng không biến đổi hình thái bên ngoài nhưng đôi mắt họ đã chuyển sang màu đỏ bầm. Dưới những mái tóc kiểu thơm lừng nước hoa và dầu thơm là những vết sẹo dài đau đớn. Những đôi tay bị nhược cơ và những ngón chân, khuỷu chân bị sưng húp vì cuộc tháo chạy trong điên loạn. Tiếng nói, tiếng quát tháo thường ngày của họ được chuyển âm thành những lời thì thầm xin lỗi, biết ơn. Họ buông dép giày, thở nhẹ và bước đi chậm rãi về phía cánh đồng, cánh rừng thơm mùi cỏ cây đất mẹ. Họ bắt đầu thâm nhập vào đời sống của những cái cây bằng sự ân cần và hối lỗi.

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: