Tháng mười thơ ngẫm ba chiều phát-NGUYỄN VĨNH TUYỀN

tặng lgp

 

  1. THẾ ĐẤY
    Tôi mê làm thơ từ thời niên thiếu
    giống như thích rồi mê …người đàn bà to cao xinh đẹp nhất thôn làng
    Nàng hơn tôi chừng hai mươi tuổi…

Thơ hay Nàng cho tôi nhớ mãi một buổi mai…
thủa dòng dòng mũi dãi
lẵng nhẵng bám theo Nàng khắp góc chợ, đồng quê
nay vẫn thấy hình như mình giống thế
…một cái đuôi
Một đặc cách Cô-Trò

Có một ngày Nàng cắp tôi vào nách
rồi đặt tôi trên bục đứng rất cao
và xa kia, phía dưới…
tưng bừng những tiếng vỗ tay rôm rả, động sôi
cho đến khi đêm tàn ngày rạng
trên cao mơ hồ chỉ còn lại mình tôi
xung quanh biến mất…
Nàng biến mất…

Giật mình tôi trong cơn tỉnh thức
khi được nghe hương sư giảng giải tận tình
đèn tắt giữa chừng khi thơ riêng hừng hực
sân khấu một mình tự bốc đồng mây xanh
hư danh cùng ta đụng phút cuối …tan tành

Gì đó mong manh và tí ti ngày ấy
người Đàn Bà của tôi đã hóa Nàng Thơ
Thế đấy!

  1. CHIẾC THUYỀN THƠ BÉ TÍ TI, MONG MANH
    Chiếc thuyền thơ bằng giấy
    trên đại dương mênh mông, buồm lộng đi tìm
    (tôi tìm gì không biết?… Không nguyên do…)
    tôi và bài thơ đầu tiên trên đó
    sóng và gió bao phen nhấn chìm

Vận số lao đao giống một bài thơ rời tay
tôi đã thật lòng không tin. Rồi tin
rằng biết bao Đàn-Bà trên trường đời đã gặp
với tôi – tất thảy đều là những Nàng-Thơ!

Để rồi… Có một giọt Mơ
cắp nách một giọt Thơ
lăn mãi lăn trên gò đời… Đêm ấy?
đến tận nay vẫn ấm nóng vô cùng

Thì ra những mong manh và bé tí
cõng bao cánh mơ muôn trùng
thơ bay vào miền vô thủy vô chung

  1. TRỪU TƯỢNG ĐỜI THƠ NHỮNG ÁNG MƠ
    Tôi ngồi vẽ những giấc mơ trừu tượng
    bằng ngôn ngữ đêm đêm không lời
    bằng gió trên giời
    bằng trăng dưới nước

Tôi gieo trên giấy những nỗi buồn thủa trước
bật dần lên những mầm vui tươi xanh

Tôi khóc thương bao cơn mơ giấc trưa, giấc đêm đã vô tình tuột mất
cười vang to bao niềm vui vô cớ, mơ hồ

Thơ tôi đau những chiều nắng đổ
những đêm lâu rồi trong tầm tã mưa rơi

Tôi luôn dằn vặt như là đang mang nợ
nợ đời sống, nợ nhân gian, trời đất

Bao năm vui tháng buồn tôi phổ hết vào thơ

Ngày trôi vào đêm cho đêm nở thành ngày
thơ ôm ấp mơ tôi hệt như tình chồng vợ
…và những đứa con thơ bung mở chào đời
lăng xăng, tung tăng …ngoài thiên hạ, khắp gầm trời
vô định
say… say…

Tới một ngày…
…một ngày Sân-Khấu-Đời đèn trời phụt tắt
Thơ cùng Tôi hạ màn
dắt díu nhau về dưới ấy. Âm gian…

 

Please follow and like us: