Từ máu và sự trường tồn của luân hồi -ĐOÀN NGUYỄN ANH MINH

Leonard Edmondson/Mỹ

 

 

 

 

tặng ngọc bảo hân.

 

hai đoạn trong một buổi chiều về sự gợi nhớ và mở lại những cánh cửa cũ để tìm được một báu vật mới/tình yêu không có ngày lễ/sẽ đổi lấy từ máu và sự trường tồn của luân hồi.

 

1.

 

anh viết cho em một lá thư từ hơn những đường dài còn mòn trên khuôn mặt, sự giả dối xung quanh không bao giờ cho phép anh được lơi lả về cuộc kháng chiến, về một cuộc chiến tranh tồn tại hơn một bản ngã. chưa thời đại nào sự thật bị chà đạp còn những lời nói dối ngon ngọt sáo rỗng lại lên ngôi như bây giờ, ta yêu nhau trong một chiếc hang cũ rích có đứng tên hai chữ phục sinh, nhưng nó không chào đời cho ta thêm một phép nhiệm mầu nào mới, để mang thời gian đã đi quá xa, xa khỏi những ảo tượng tự thân về thành quả trở về vạch xuất phát. thay vào đó chúng ta nhận lại những gì chúng ta tàn phá, với hi vọng hồi sinh từ tro tàn, chúng ta của chúng ta đã cách quá xa phần thưởng cứu rỗi, rồi đi một vòng như những kẻ mất trí trong hành lang bày ra quá nhiều báu phần thờ phụng tri giác, những biểu tượng kháo nhau về một chiếc gương phóng chiếu tài liệu mật về chính số phận của đôi ta.

 

anh không ngừng nghi ngờ cái chết của bản thân, dưới biểu tượng của những đồng xu mà anh phải kiếm ra được. nếu anh được tự nhiên tạo ra những chiếc bánh mì không điều kiện, anh có thể đã cứu rỗi được hết những kẻ vẫn còn mụ mị về bản thân mình trên khắp thế gian này, có lẽ cũng như anh, họ chỉ cần thức ăn cơ bản để sống và để xâu lại những sợi chỉ đã đứt khỏi phần bản thảo đạo đức, nơi phát nguồn cho mọi lối đi trên một con đường rộng lớn hơn..

 

ta cùng nhau

đi em nhé

anh

ôm gọn mọi sự thật

về em trong trí nhớ

để viết nên những câu từ có nghĩa

chẳng có trách nhiệm được sắp đặt để nối lại vào nhau

bằng không ta cần phải ngu dại để được

viết

để được thở trong bản ngã của nhau

 

2.

 

rời khỏi những đồng xu

tôi bước từng bước chệnh choạng xuống khỏi một chiếc cầu thang gỗ

dẫn tôi ra khỏi nơi ngập ngừng men rượu

tôi đi như một chiếc lá rời khỏi mùa thu

 

tôi có cần cần gì đâu

cái chết

tôi đọc từ từ rồi hết

như một cuốn sách

việc của tôi là tái sinh

thêm một lần nữa tôi đi một mình dưới những rặng cây bóng tối

nhớ lời em như những chiếc rễ thâm sâu

tôi không còn lời đề tự nào khác cho em, cho bạn, cho chính bản thân mình

 

nhưng lại cầm bút lên rồi lại nói nghêu ngao

về một khoảng thời gian

chúng tôi đã từng vui sống thế nào

tôi tin cái chết là một người bạn như hình với bóng

mà nếu như tôi chưa quen thuộc

tức là tôi chưa kết thúc cuộc hành trình nảy mầm mình

 

vậy thì sao chứ

bởi vì đêm nay anh vẫn chọn được nhún nhảy cùng em

rồi muốn hôn lên làn tóc em vĩnh viễn

anh không thể đăng kí lại cho một học phần chỉ học được một lần và đã trôi đi mãi mãi

như chính những gì anh thuộc biết về em

những gì em đã từng sống dậy trong anh

trao đổi cho anh những miền động đậy kí ức vào không gian

mắt anh không bị ảo giác

dù nhìn đâu một chút và thêm một lần nữa

cũng chỉ như thấy người bạn linh hồn của mình dịu hiền cạnh bên

 

nhưng em biết không

sau này chúng ta sẽ có một căn nhà khác ngoài bờ biển

những chiếc hôn chập choạng thật ngọt ngào trong khu rừng tối

mỗi kiếp mà ta đều nhớ đến nhau đều là một bài học

mà ta dù vấn vương đến thế nào

vẫn sẽ rời lớp trong khoảnh khắc huy hoàng

 

để ông thầy thời gian đội lên đầu ta một vương miện

thầy không cho ta ý chí

thầy không cho ta tự do

anh vẫn đứng ở cả hai bờ cuộc sống

không có xấu và tốt

không có nên và không nên

chúng ta chọn tin vào điều mà mình muốn

và chọn tới điều mà mình phải hoàn thành

 

rồi sứ mệnh của anh

dù chỉ là một hạt cây no gió trong chốc lát được gần em

giữa một trời xanh heo hút

một số phận đầy nhọc nhằn cơ cực

vẫn muốn được cùng em đổi lấy tất cả trong chốc lát:

thời gian của hai người yêu nhau

từ máu và sự trường tồn của luân hồi

 

 

Please follow and like us: