Khi nhận ra tất cả là của mình-ĐOÀN NGUYỄN ANH MINH

tôi là người chẳng có chút trái tim nào với câu từ

khi mọi chỗ trong bài thơ đây

đều có một mô thức hoàn hảo

lẽ dĩ nhiên nó vẫn tuân theo một logic từ một cái đầu quá nhơ nhớp

và dù chỉ là một bản sao nhơ nhớp khác của cái mô thức hoàn hảo ấy

thì việc tình yêu từ nó sinh ra khiến tôi

phải đi xưng tội

tôi đang giễu nhại chính trái tim của mình

bằng những gì tôi đã học lóm từ lão tử

tôi bị ảnh hưởng bởi bùi giáng nhưng lại sinh ra một thứ thơ không có chút nào

phạm công thiện

tôi lấy một chút tiếng tăm còn lại của mình

để treo cổ tự vẫn trên chính những dòng lặp lại nhau này nối tiếp nhau

bạn sẽ thấy

một logic sáo rỗng

nhưng vẫn không làm sao cho tôi khôn nguôi

bổn phận của một nhà thơ

dù tôi vẫn ở đó với

đầy mánh khoé và sự giả tạo

giữa những con người đã yêu mến tôi bằng cả trái tim

tôi đã tự huyễn hoặc về chính vai trò của mình

để bây giờ xã hội ấy nhận được từ tôi:

một nhà thơ chết

gia đình ấy nhận được từ tôi:

một sự bất kính

người con gái tôi yêu chân thành nhận được từ tôi:

một người đàn ông bất tài

tôi ngao ngán

rồi đến bên trang chữ

những trò ảo thuật của tôi

tôi khóc,

nhận ra tất cả là của mình

Please follow and like us: