Như loài dơi treo ngược-NGUYỄN THÁNH NGÃ

 

NHƯ LOÀI DƠI TREO NGƯỢC

lạc lõng giữa rừng mắt
lạc lõng giữa tạp âm

có khi như loài dơi treo ngược
móc thị phi buồn lên đôi chân…
vỗ cánh xa rời bóng tối
thứ bóng tối đồng lõa & hoài nghi

vỗ cánh
nhập hồn trái chín
thơm vô ngôn lan tràn xúc giác

& treo
không cánh rừng tia mắt đâm vào ta phấp phỏng
không tạp âm sắc nhọn của ngôn từ
treo trên những ngón gầy
ẩm ướt của sương

đánh rớt thị phi như trái rụng
xuống góc vườn của trí tưởng hoang mang
nơi cái ác rình rập
nơi loài ma canh đêm
chúng thường gieo tai họa

thà như loài dơi
treo ngược tránh kẻ thù
mưa có thể ướt cánh là cách gột rữa bụi đường
gột rữa đôi bàn chân treo
trên cái móc tỉnh thức…

 

 

SƠN DƯƠNG

 

trên cao
trên cao nữa hòn đá nhảy khắt khe
anh giật mình vừa chạm một mầm cỏ

biếc xanh biếc xanh nỗi nhớ hoa tím trinh nữ

giữa vách đá trụi trần
anh chỉ là loài dê núi hiền du
lang thang trong chiếc lưỡi đắng vết gai nhọn hoắt
lá trinh nữ xếp buồn như cánh loài ruồi mật
bay về xứ sở ngủ vùi

đôi móng anh buồn tênh chém đá
sống nơi hiểm hóc cũng là cách chọn nơi hạnh phúc
để nở cười và để yêu thương . . .

nhiều lúc anh thực hiện giấc mơ mặt trời
tung tăng bên triền cỏ và nhớ em
con suối trong vắt lời ca từ thượng nguồn sự sống
anh đốt cháy mình trong hủy diệt để được tắm gội
con suối em trong vắt đó . . .

sự sống bắt đầu trong anh
tình yêu bắt đầu trong em
như giọt sương trong lá cỏ, ta bắt đầu bằng màu sắc
và vũ điệu apsara huyền hoặc

trên cao
trên cao nữa sơn dương xanh bật cao lời đá . . .

 

Please follow and like us: